Huyền Thoại và Sự Thật Về Cuộc Chiến Việt Nam

Huyền Thoại và Sự Thật Về

 Cuộc Chiến Việt Nam

Robert F. Turner

http://www.viet-myths.net/Turner.htm

 

Bài trích dẫn này, với sự chấp thuận của tác giả, thuộc trong

THE VIETNAM DEBATE: A FRESH LOOK AT THE ARGUMENTS

(TRANH LUẬN VỀ ĐỀ TÀI VIỆT NAM:

MỘT PHÂN TÁCH MỚI VỀ CÁC LUẬN CỨ)

Do JOHN NORTON MOORE biên soạn

Nhà Xuất Bản UNIVERSITY PRESS OF AMERICA (1990)

Lanham • New York • London

http://catalog.hathitrust.org/Record/002453083

 

*****

“Chân lý là điều gì có lợi cho Tổ quốc và nhân dân. Những gì phương hại đến lợi ích của Tổ quốc và nhân dân thì đều không phải là chân lý. Phấn đấu phục vụ Tổ quốc và nhân dân cũng đồng nghĩa với tôn trọng chân lý”.

Bộ IV Tuyển Tập Chọn Lọc của Hồ Chí Minh, trích từ một bài diển văn năm 1956.

 

Nhập Đề

Sau gần một thập niên từng liên hệ và làm việc hàng ngày tại Việt Nam, tôi đã phải rời nước này, nhân cuộc di tản trong tháng 4 năm 1975, với một nổi niềm cực kỳ căm phẩn và tủi nhục. Có lẽ đó là vì lúc đó thì tôi cũng đã bị “kiệt sức”, hay cũng có thể vì tôi đã bị dằn vật bởi yêu cầu của Tổng thống Ford là sẽ “không nên trách cứ ai cả”, nhưng cho rồi dù với lý do nào đó, thì tôi cũng đã cố ráng quên đi cái vụ Việt Nam, như biết bao người khác mà thôi.

Bây giờ, gần một chục năm sau, có hai điều về đề tài Việt Nam, mà đã không còn làm tôi vương vấn nữa. Trước hết là Tổng thống Reagan quả rất đúng khi tuyên bố là việc chúng ta từng ráng thực hiện ở Việt Nam đúng là “chính nghĩa”. Hàng chục ngàn cả bạn bè và người hàng xóm của chúng ta đã từng phải hy sinh mạng sống, cũng cho chính nghĩa đó, và chúng ta sẽ đã làm ô danh họ, khi chúng ta đành lòng lãng quên, để coi như trận chiến đó chưa hề bao giờ xầy ra cả. Sau đó, và quan trọng hơn, chúng ta cũng không được quyền quên vụ Việt Nam. Rất ư là nhiều kẻ từng đã ráng thuyết phục mọi người là chúng ta quả sai lầm dạo 1970, thì hiện cũng lại đang sử dụng cùng các luận cứ căn bản đó, hầu thuyết phục chúng ta phải từ bỏ những bạn bè của chúng ta ở Trung Mỹ, và họ lại cũng đang sử dụng lập luận là chúng ta cần phải “tránh một Việt Nam khác”, cũng chỉ để được công chúng ủng hộ họ mà thôi. Do đó, quả thật là thích hợp khi mà American Bar Association ABA (Hiệp Hội Luật Sư Đoàn Hoa Kỳ) đã tập hợp được bao nhiêu là quý vị nổi tiếng, để cùng nhau nghiên cứu lại sự thật về đề tài Việt Nam, và có lẽ cũng sẽ để đề xuất ra một số “bài học” chính đáng, khả dĩ giúp chúng ta sẽ khỏi phạm lại tấn đại thảm kịch đó.

Với tư cách là một người từng có kinh nghiệm nhân các cuộc tranh luận trong những khuôn viên đại học của dạo những năm 1960, tôi muốn vắn tắt nói trước về sáu chủ đề phổ biến nhất mà tôi từng gặp phải trong các cuộc tranh luận với các lãnh tụ của cái gọi là phong trào “phản chiến”. Dĩ nhiên thì cũng vẫn có những đề tài khác, nhưng có vẻ như đó mới chính là những điều quan trọng nhất đối với các người chống đối của dạo đó. Những luận cứ căn bản thì thường như là: trước hết, Hồ Chí Minh là một “George Washington” của Việt Nam, và cho dù nếu đương sự là một tay “cộng sản”, thì cũng chỉ là một loại cộng sản kiểu “Titoist”, và cũng chỉ là hậu quả đương nhiên của việc Mỹ đã từ chối giúp y chống lại Pháp. Sau đó, nếu Mỹ mà đã không từng phá thối các cuộc bầu cử dự tính bởi Hiệp định Geneva năm 1954 nhằm thực hiện bầu cử tự do để thống nhất nước Việt Nam trong tháng 7 năm 1956, thì sẽ đã không khiến cho người dân Việt Nam phải giao chiến, vì Hồ Chí Minh thì đã có thể dễ dàng giành chiến thắng vào dạo đó thôi. Điều thứ ba là cuộc đấu tranh ở Việt Nam không phải là vấn đề Bắc Việt “gây hấn”, mà chỉ là một cuộc đấu tranh chống lại áp bức, chủ xướng bởi một Mặt trận Giải phóng Quốc gia địa phương ở Nam Việt mà thôi. Điều thứ tư thì là Hoa Kỳ đã “hỗ trợ bên gian ác” ở Việt Nam, và các chính phủ bù nhìn mà chúng ta đở đầu thì đều đã trắng trợn vi phạm ngay cả những nhân quyền căn bản nhất của nhân dân họ mà thôi. Do đó, điều quan trọng là cần phải chấm dứt chính sách hỗ trợ của Mỹ để nhằm cải thiện nhân quyền cho người dân Việt trước đã. Điều thứ năm thì bất cứ điều gì xảy ra ở Việt Nam thực sự cũng không phải là rất quan trọng cho Mỹ, và do đó Hoa Kỳ không nên tham dự tại đó. Và cuối cùng, bất kể mọi thành tích trên lý thuyết của cả hai bên tại Việt Nam, tính cách khủng khiếp của chiến tranh mà chúng ta đã cứ phải chứng kiến trên truyền hình hàng đêm rõ ràng là đã cho thấy được bao lợi ích khi ngưng viện trợ cho miền Nam Việt Nam. Tôi xin vắn tắt tuần tự trả lời  sáu đề tài đó như sau.

Hồ Chí Minh là một “George Washington” hay một “Tito” à?

Quả thật là trớ trêu cực kỳ khi đi gợi ý là Hồ Chí Minh đã bị “đẩy vô tay” của Moscow sau Thế chiến II, vì Hoa Kỳ đã từ chối lời kêu gọi của y để giúp không cho Pháp trở lại Đông Dương. Dù gì đi nữa, thì cũng chính Hồ Chí Minh là người đã hạ bút ký một modus vivendi ~ thỏa ước tạm đình chiến với Pháp vào ngày 6 tháng 3 năm 1946, mà điều số hai trong đó đã tuyên bố chính phủ của y sẵn sàng “để chào đón một cách hữu nghị Quân đội Pháp” khi họ về lại Viet Nam. 1 Ngày hôm sau thì Hồ Chí Minh và viên tướng Tư Lệnh Pháp Jean Leclerc đã cùng ký chung một tuyên bố kêu gọi nhân dân Việt Nam hãy “chào đón” người Pháp trở lại. Khi các người Việt thật sự là quốc gia đã tố cáo sự “phản bội” này và rút vô bưng để chuẩn bị một cuộc chiến tranh du kích nhằm chống lại việc Pháp trở lại, thì Hồ và đồng bọn đã chiến đấu tay trong tay cùng với quân đội thực dân để “thanh toán” các bọn “phản động”, và nhờ đó, hầu như bảo đảm cho một nền lãnh đạo của chủ nghĩa Mác-Lênin trong phong trào kháng chiến chống Pháp sau đó.  2  Đúng vậy thôi, trái với cái huyền thoại rất được phổ biến là chính Hoa Kỳ đã ủng hộ cho chủ nghĩa thực dân Pháp trở lại ở Đông Dương sau chiến tranh, 3 Bernard Fall cũng có ghi nhận trong tài liệu khuôn điển của ông The Two Viet-Nams ~ Hai Nước Việt Nam, là vị Tướng Pháp Sainteny đã có phúc trình qua vô tuyến cho cấp trên của mình ở Calcutta là ông ta đã đang phải “mặt đối mặt với một mưu đồ của Đồng minh hầu trục xuất người Pháp ra khỏi Đông Dương”, và là “hiện nay, thái độ của Đồng minh lại còn có hại nhiều hơn, nếu so với Việt Minh”. 4 Bộ tài liệu gọi là “Pentagon Papers ~ Hồ Sơ Ngũ-giác-đài” thì cũng cho thấy rõ ràng về thời kỳ này, và tài liệu này cho thấy là Hoa Kỳ ngăn cấm Pháp sử dụng vũ khí của Mỹ trong chiến dịch nhằm ráng trở lại nắm quyền ở Đông Dương của họ, 5 và cũng có lưu ý rằng, trong năm 1948, vị đại sứ Mỹ tại Ba-lê đã nhận chỉ thị “để ‘gây áp lực và / hoặc tạo áp lực tốt nhất [hầu] đạt được kết quả mong muốn’ của việc Pháp phải “một cách dứt khoát và nhanh chóng chấp nhận nguyên tắc là Việt Nam nay phải được độc lập'”. 6 Rồi thì chỉ mãi đến cả sau chiến thắng của cộng sản ở Trung Quốc vào năm 1949, và sau đó thì là chính sách hỗ trợ quy mô to lớn của Trung cộng cho Mặt Trận Việt Minh của Hồ Chí Minh, thì Hoa Kỳ mới lấy quyết định, là vì lợi ích quốc gia của chính mình, nay cũng cần hỗ trợ phần nào cho người Pháp tại Đông Dương. Thậm chí sau đó thì Mỹ vẫn đã có tiếp tục gây áp lực với Pháp, để họ cam kết chấm dứt chế độ thực dân của họ và chấp nhận cho quyền tự trị sau đó của Đông Dương. 7

Chủ trương cho là Hồ Chí Minh từng là một loại “Titoist” thì chỉ quả là huyền thoại mà thôi, tuy là cũng khá ư là phổ biến. 8 Với thời gian thì cũng khó mà thảo luận thấu đáo về gốc tích của Hồ, 9 nhưng nếu ta chỉ để ý đến một vài nhận xét ngắn gọn, thì cũng đủ để đưa truyền thuyết này đi vào quên lãng mà thôi.

Hồ Chí Minh đã từng là kẻ đồng sáng lập Đảng Cộng sản Pháp vào năm 1920, và suốt những năm sau đó, đã là người đại diện chính thức của Quốc tế Cộng sản tại  Đông Nam Á. 10 Tuy vẫn trong tư cách là đại diện của Quốc tế cộng sản Comintern, y đã có mặt tại biến cố thành lập Đảng Cộng Sản Đông Dương vào tháng 2 năm 1930 ở Kowloon (Hồng Kông), nhưng y đã không hề trở về lại Việt Nam trong thời gian từ năm 1911 đến năm 1941.

Để rồi, thay vì tìm cách hợp tác với các nhóm quốc gia không cộng sản ở Việt Nam, tay Hồ và đồng bọn đã đành lòng quay đi phản bội nhiều nhà lãnh đạo quốc gia được kính trọng nhất của Việt Nam dạo đó bằng cách tố cáo họ cho mật vụ Pháp, hầu dùng đó như là một phương tiện gây quỹ mà cũng nhân tiện triệt bỏ các thành phần có khả năng là đối thủ chính trị trong tương lai của y. Nếu quả thật mà đã từng có ai đúng là một loại “George Washington” (Bernard Fall thì gọi ông ta là “Sun Yat-zen của Việt Nam”) 11 tại Việt Nam vào thời kỳ đó, thì phải chính là cụ Phan Bội Châu. Ít ra thì cụ cũng đã từng có thể sẽ là George Washington của Việt Nam, nếu mà tay Hồ Chí Minh và các đồng chí của y đã không đi “bán” đi cụ cho người Pháp trong năm 1925 mất rồi.  12

Khi vào tháng giêng năm 1950 mà Hồ Chí Minh ngỏ ý muốn thiết lập quan hệ ngoại giao với “tất cả các quốc gia”, Nam Tư của Tito bèn nhanh chóng trả lời là họ sẳn sàng làm như vậy. Sau chút ít chần chừ, Hồ bèn trả lời một cách giản đơn là y có “ghi nhận” ngỏ ý của Nam Tư. 13 Không chỉ y đã từ chối chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao với chính phủ của Tito, mà y còn ngay lập tức phát động một cuộc tuyên truyền tấn công nặng nề, để mô tả Tito, trong biết bao nhiêu là cáo buộc khác, như chính là một “tên gián điệp cho đế quốc Mỹ”. 14

Ta có thể lập luận là dạo năm 1950, Hồ Chí Minh đang đã quá ư là lệ thuộc vào sự viện trợ về quân sự của Liên Xô, nên y đã không thể đủ khả năng dám xúc phạm Sì-ta-lin, nếu chịu công nhận Tito. Tuy nhiên lập luận này thì lại đã không giải thích được việc Hồ đã vẫn tiếp tục chối bỏ Tito, ngay cả sau khi Sì-ta-lin đã chết, và chối bỏ luôn cả sự kiện Khrushchev đến thăm thân hữu tại Belgrade. Thậm chí, khi cuối cùng thì một phái đoàn Việt cộng cũng đã phải đi thăm Nam Tư vào tháng 9 năm 1957, sau khi trở về, một thành viên cao cấp trong đoàn đã vẫn công khai tố cáo chủ thuyết “Titoism”, và đã  tuyên bố là:

[M]ọi cuộc tấn công điên cuồng dưới mọi hình thức của phía chủ nghĩa đế quốc, đặc biệt núp dưới các khẩu hiệu “chủ nghĩa cộng sản quốc gia” hoặc “chủ nghĩa xét lại” nhằm gieo bất hòa để tiêu diệt các lực lượng của chủ nghĩa xã hội, rồi đây, chắc chắn sẽ bị đập tan tành bởi sự đoàn kết đồng khối của các đảng anh em và các nước thuộc phe xã hội chủ nghĩa, mà Liên Xô đang lãnh đạo.  15

Tại Đại hội Đảng Lần Thứ Ba vào năm 1960, Đệ Nhất Bí thư Lê Duẩn đã khẳng định là  “chủ nghĩa xét lại hiện đại vẫn đang là mối nguy hiểm chính yếu cho phong trào cộng sản quốc tế”. Y đã lên án cái “[b]ọn xét lại hiện đại do phe nhóm Tito ở Nam Tư đại diện”, và kết luận rằng “nếu chúng ta muốn vạch trần bản chất hung hăng và hiếu chiến của chủ nghĩa đế quốc … thì các đảng cộng sản và lao động phải quyết chí tấn công chủ yếu là vào bọn chủ nghĩa xét lại”.  16

Ở đây không phải là để gợi ý là đã không hề có được “bằng chứng” hầu cho thấy được Việt Cộng đã là những kẻ “quốc gia”. Ngược lại, “quốc gia” vẫn đã cứ là một chủ đề chính yếu trong mọi công tác tuyên truyền của chúng, song song cùng với hai chủ đề “hòa bình” và “dân chủ”. Các chủ đề đó đã từng được cố ý cẩn thận nêu lên để đánh trúng vào các nguyện vọng của toàn dân. Chủ trương thực sự của đảng thì lại cũng đã được phản ảnh trong một bài phát biểu vào năm 1960 của Lê Duẩn, mà đã chỉ gọn gàng kêu gọi Đảng phải “giữ cao ngọn cờ chủ nghĩa dân tộc”, trong khi chỉ có một vài phút sau đó, thì lại cảnh cáo “[C]ác đảng cộng sản và lao động phải có nghĩa vụ … kiên quyết đấu tranh chống mọi biểu hiện của chủ nghĩa quốc gia và chủ nghĩa Sô-vanh””. 17

Một nguyên nhân của sự nhầm lẫn đã là do từ thói tật của Đảng CS Việt Nam chuyên “định nghĩa lại” các từ ngữ phổ biến trong dân gian, để rồi lồng chúng vào một bối cảnh theo chủ nghĩa Mác/Lê-nin. Cũng như Hồ Chí Minh từng nói là “[L]òng ái quốc chân chính” là “một phần và gồm trong chủ nghĩa quốc tế”, 18 và không “bao giờ lại có thể được tách khỏi chủ nghĩa quốc tế vô sản.” 19 Năm 1960, Thủ tướng Phạm Văn Đồng thì cũng đã lập luận rằng “[T]ại nước ta, yêu nước đồng nghĩa với yêu chủ nghĩa xã hội, yêu nước phải là gắn liền với chủ nghĩa xã hội, và người cộng sản chính là người yêu nước chân chính nhất”.  20

Dĩ nhiên, “quốc gia” và “ái quốc” đã từng không chỉ là những từ ngữ phổ biến duy nhất mà chúng đã chọn ra hầu để tái định nghĩa. Một chủ đề rất phổ biến khác trong công tác tuyên truyền của chúng đã là “hòa bình”, mà Đảng từng giải thích trong một tài liệu bị hạn chế luân lưu trong đám đảng viên, như là “chủ nghĩa hòa bình”, nhưng “với một nền hòa bình thực sự sau khi đạt được … chiến thắng đối với bọn xâm lược …”. 21

Thật là mỉa mai, nếu quả thật mà có khả năng có được một tay đúng là “Tito” trong số tên cộng sản Đông Dương, thì chắc có lẻ đúng phải là tên cực quốc gia Pol Pot từng lãnh đạo đảng Cộng sản Kampuchia, hơn là tay Hồ Chí Minh. Elizabeth Becker, trong tác phẫm When the War Was Over: The Voices of Cambodia’s Revolution and Its People ~ Khi Hết Chiến Tranh: Khát Vọng của Cuộc Cách Mạng và Nhân dân Kampuchia, đã có viết trong số báo The New Republic ngày 20 tháng 10 năm 1987 là, sau khi qua Pháp du học và trồ thành một tên cộng sản, Pol Pot đã từng dành nguyên một mùa hè để đi thăm Nam Tư, nơi y đã làm việc trong một toán sữa đường xá và, như y tuyên bố, đã cảm nhận và ngưỡng mộ được đặc tính độc lập của Nam Tư đối với Liên Xô, ngay vào thời kỳ mà toàn khối cộng sản trên thế giới vẫn đang tố cáo Tito về quyết định đứng riêng độc lập của mình. 22

Các Cuộc “Bầu Cử” Của Năm 1956

Không có ít huyền thoại nào mà đã lan tràn hay có hiệu quả hơn và từng khiến nhân dân  Mỹ đâm ra không còn tin tưởng vào tính cách đạo đức của chính sách Mỹ ở Việt Nam hơn việc gợi ý là chính phủ Hoa Kỳ từng đã khuyến khích Ngô Đình Diệm từ chối tổ chức các cuộc bầu cử để thống nhất đất nước, mà đã được thỏa thuận nhân Hội nghị Genève năm 1954 và đã được dự tính sẽ được tổ chức trong Tháng 7 năm 1956. Điều này cũng lại vẫn cứ thường được thêm mắm thêm muối cho tăng phần hiệu quả, khi cố tình nêu ra một trích dẫn từ diễn văn Mandate for Change ~ Trọng Trách Phải Đổi Thay của Tổng thống Eisenhower, là rồi sẽ có đến cả tám mươi phần trăm người dân Việt sẽ bầu cho Hồ Chí Minh.

Trớ trêu thay, cái có thể đánh tan được huyền thoại này thì lại là bộ tài liệu The Pentagon Papers, từng đuợc xuất bản vào năm 1971. Trước hết, tài liệu này đã cho thấy một cách thật rõ ràng không thể nào chối cải được, là cả chính phủ Hoa Kỳ cũng như Chính phủ Việt Nam của Ngô Đình Diệm, cũng không từng hề đặt bút ký thự, bất cứ điều gì tại Hội nghị Genève năm 1954 cả. Về những vấn đề đoàn tụ, chính phái đoàn quốc gia Việt Nam cũng đã từng kịch liệt phản đối bất kỳ mọi chia cắt nào mà Việt Nam sẽ phải gánh chịu, nhưng họ đã phải rồi chịu thua khi người Pháp chấp nhận cái đề nghị của ngay Việt Minh do tay đại biểu Phạm Văn Đồng đưa ra,  23  kẻ mà sau đó, đã trở thành tay Thủ tướng của chính phủ Hồ Chí Minh, mà cũng rồi sau đó, sẽ đề nghị là sau này,  Việt Nam cuối cùng cũng rồi sẽ được thống nhất bằng các cuộc bầu cử dưới sự giám sát của những “hội đồng địa phương”. 24

Hoa Kỳ đã đáp trả bằng chương trình mà sẽ được gọi là “American Plan ~ Kế hoạch của Mỹ”, với sự ủng hộ của miền Nam Việt Nam và Vương quốc Anh. Đề nghị này nhằm sẽ tổ chức các cuộc bầu cử để thống nhất đất nước, dưới sự giám sát của Liên-Hiệp-Quốc. 25 Đề nghị này lại đã bị bác bỏ bởi phái đoàn của Liên Xô do Molotov đứng đầu, với sự ủng hộ của các phái đoàn cộng sản khác. 26 Cuối cùng, bất chấp việc phản đối của Chính Phủ Nam Việt Nam và Hoa Kỳ, cái thỏa thuận ngưng bắn (mà chỉ được ký kết bởi Pháp và Việt Minh mà thôi), đã quyết định chia đôi nước Việt Nam ở tại vĩ tuyến 17 và sẽ được giám sát bởi Ủy ban Kiểm soát Quốc tế (International Control Commission ~ ICC) do Ấn Độ chủ tọa với Hung-gia-lợi và Gia-nã-đại là thành viên. Các phái đoàn cộng sản đã cùng đòi hỏi là những “đề tài quan trọng” rồi thì sẽ chỉ có thể được giải quyết bằng việc bỏ phiếu tuyệt đối của các ủy viên mà thôi. 27

Lập trường của phe Việt Nam quốc gia lúc đó đã thật là rất rõ ràng. Chính phủ Diệm vẫn tiếp tục kêu gọi bầu cử tự do, kêu gọi sự giám sát của Liên Hiệp Quốc và, như bộ tài liệu The Pentagon Papers sau này cho thấy, cũng đã có ghi nhận là họ đã chỉ phản đối việc Việt Minh đứng ra đề xuất các cuộc bầu cử, vì họ vững tin là “Hà Nội sẽ không để cho cuộc `tổng tuyển cử được tự do bằng phương pháp bỏ phiếu kín’, và là Ủy ban ICC sẽ phải đóng vai trò rất ư là quan trọng trong việc giám sát các cuộc bầu cử trong mọi cuộc bầu cử mà thôi”.  28

Lập trường của Hoa Kỳ tại Geneva cũng đã thật là minh bạch. Tài liệu The Pentagon Papers có cho thấy là nhân viên cấp dưới trong phái bộ Mỹ đã có một lập trường “cứng rắn”:

[H]iệp Chũng Quốc sẽ không tham gia bất kỳ mọi thu xếp nào mà sẽ không quy định trước một kiểm soát của quốc tế trong tiến trình ngưng bắn và bầu cử toàn quốc, mà khả dĩ sẽ đưa đến việc phân chia các Quốc Gia Liên Hệ (Associated States), hay cũng như sẽ làm tổn thương đến tính cách độc lập và vẹn toàn lãnh thổ của các Quốc Gia Liên Hệ, bất kỳ dưới mọi hình thúc nào cả. Mỹ cũng sẽ không hề can thiệp vào các cố gắng của Pháp nhằm đạt được một thỏa thuận nào đó, nhưng cũng không bảo đãm là mình rồi sẽ, hay bằng một cách nào đó, sẽ có vẻ như ủng hộ một việc ngược lại với chính sách của mình. 29

Bởi vì Hoa Kỳ từ chối ký vào văn bản “Final Declaration ~ Tuyên bố Kết Thúc” liên hệ đến Việt Nam tại Hội nghị Genève – cái tài liệu duy nhất có đề cập đến việc tổ chức bầu cử thống nhất đất nước vào tháng 7 năm 1956 30 – nên Tuyên bố này rồi thì cũng chỉ được đơn giản phê duyệt bằng bỏ phiếu miệng mà không hề có thành phần nào đặt bút xuống ký cả. Trước khi bỏ phiếu miệng, Tiến sĩ Trần Văn Đỗ của Miền Nam Việt Nam đã có cực lực phản đối chống lại lập trường chia đôi đất nước và chống lại luôn cả sự vắng mặt của quốc tế hầu có thể rồi sẽ giám sát một cách có hiệu quả, và cũng đã tái khẳng định yêu cầu của chính phủ mình, về nhu cầu cần phải có sự giám sát của Liên Hiệp Quốc về một lệnh ngừng bắn và bầu cử tự do, sau khi mà Liên Hợp Quốc đã tin được là an ninh và trật tự đều cùng đã thật sự được tái lập xong trên khắp toàn quốc. 31 Quan điểm của Mỹ về các cuộc bầu cử thì cũng thật là rõ ràng như vậy và đã được đưa ra bởi trưởng phái đoàn là Đại sứ Walter Bedell Smith vào ngày cuối cùng của hội nghị:

Như tôi đã từng tuyên bố vào ngày 18 tháng 7, Chính phủ của chúng tôi hiện không sẳn sàng để tham gia ký kết bản tuyên bố của Hội nghị như đã từng được đệ trình. Tuy nhiên, nhân đây thì Hoa Kỳ cũng xin đơn phương tuyên bố lập trường của mình trong các vấn đề này . . . Về quy định trong bản tuyên bố nhằm tổ chức bầu cử tự do ở Việt-Nam, thì Chính phủ của chúng tôi muốn cho thấy rõ ràng lập trường của mình qua việc đã từng rõ ràng tuyên bố tại Washington vào ngày 29 tháng 6 năm 1954, như sau:

Trong hoàn cảnh của các quốc gia hiện đang phải bị phân chia ngược lại với ước vọng của họ, thì chúng ta sẽ cần tiếp tục giúp họ thực hiện bằng cho được sự thống nhất, bằng tiến trình bầu cử tự do đặt dưới sự giám sát của Liên Hiệp Quốc, hầu bảo đảm cho tính cách công minh.

Với tất cả sự kính trọng cần phải có đối với tuyên bố của vị đại diện của Nhà nước Việt Nam, Hoa Kỳ nay tái xác nhận lập trường truyền thống của mình, là mọi dân tộc đều có quyền quyết định tương lai của chính họ và Hoa Kỳ sẽ không dính líu vào bất kỳ thu xếp nào đó mà sẽ cản trở việc này. 32

Tính cách khôn ngoan của lập trường Mỹ và Nam Việt Nam về vấn đề bầu cử thì rồi cũng đã được thể hiện rõ qua rất là nhiều lần trong suốt ba thập niên vừa qua. Vì quyền phủ quyết của Ba Lan đối với những vấn đề quan trọng, ICC đã cho thấy sự bất lực của phái đoàn, đúng như cả phái đoàn hai bên cũng đã từng quan ngại. Do sự kiện là Hà Nội đã đang kiểm soát được một đa số lớn dân cư hơn sau khi chia đôi đất nước, và Hồ Chí Minh cùng các lãnh đạo khác của Ðảng đã vẫn cứ luôn luôn chiếm được ít nhất là chín mươi chín phần trăm số phiếu trong các lần gọi là “bầu cử” về sau 33 ở Bắc Việt, thì quả thật không khác gì là chính phủ của Diệm sẽ coi như là đâm đầu đi tự tử, nếu chấp nhận đề nghị của cộng sản. Lập trường kiên định của Diệm và phái đoàn Mỹ, là các cuộc bầu cử để thống nhất đất nước cần phải có sự giám sát quốc tế để mới có được hiệu quả, thì đúng thiệt là đáng kính phục, và bất kỳ mọi chỉ trích nào nhằm cáo buộc là họ đã không chấp nhận các cuộc bầu cử không hề được giám sát từng được quy định trong Bản Tuyên bố Kết Thúc tại Geneva – mà cả hai chính phủ này cũng đã từng phản đối vào thời điểm đó – quả thật là hoàn toàn vô nghĩa mà thôi. Ấy vậy, loại lập luận này thì lại đã từng đóng vai trò tối ư quan trọng, để khiến nhiều người Mỹ quay ra đi chống lại các chính sách của chính phủ của họ tại Việt Nam.

Nghi vấn về “trích lời của Eisenhower” thì rồi cũng dể mà giải tỏa: mọi người chỉ cần chịu khó đọc toàn bộ câu nói mà thôi. Thường thì, để nhằm đạt cho được hiệu quả tối đa, mọi phê bình chỉ trích Mỹ về việc đã từng liên hệ đến Việt Nam đều cũng đã sẽ bỏ lơ qua hai đoạn khác nhau trong bài nói Mandate for Change ~ Huấn Lệnh phải Thay Đổi.

Chẳng hạn thì Felix Greene trong sách xuất bản năm 1966 với tựa đề Việt Nam! Việt Nam, cũng đã có viết như sau:

Lý do mà Mỹ từng không chấp nhận các cuộc bầu cử thì cũng đã thật rất rõ ràng. Bất kỳ ai mà biết được những gì đang xẩy ra ở Việt Nam thì cũng không hề có nghi ngờ nào là nếu tổ chức bầu cử thì rồi Hồ Chí Minh cũng sẽ được bầu bởi một đại đa số áp đảo.

Ông ta rồi liền trích dẫn như là điếu mà Tông Thống Eisenhower đã từng viết:

Tôi chưa từng bao giờ được nói chuyện hay trao đổi thư từ với một người am hiểu tình hình Đông Dương nào mà sẽ không đồng ý là nếu các cuộc bầu cử được tổ chức. . . thì có thể có đến tám mươi phần trăm dân toàn quốc sẽ bầu cho tay Cộng sản Hồ Chí Minh.

Chúng ta thì rồi cũng sẽ hiểu được rõ hơn, khi đem so sánh những gì Tổng Thống Eisenhower thực sự đã viết mà nhân đó, đoạn trích không đầy đủ này đã được viện dẫn:

Tôi chưa bao giờ được từng nói chuyện hay trao đổi thư từ với một người am hiểu tình hình Đông Dương nào mà sẽ không đồng ý là nếu các cuộc bầu cử được tổ chức trong lúc chiến tranh vẫn đang xẩy ra thì, có thể tám mươi phần trăm dân số sẽ bầu cho tay Cộng sản Hồ Chí Minh làm lãnh tụ của họ, thay vì là Quốc Trưởng Bảo Đại. Thật vậy, cá tính không biết lãnh đạo và thiếu nghị lực của Bảo Đại đã là yếu tố tạo nên tâm lý rất ư là phổ biến trong nhân dân Việt Nam khiến họ không có được một lý tưởng nào khác hầu hy sinh để chiến đấu cho nó. 34

Như vậy, chiếu theo toàn nghĩa của bài nói, Eisenhower đã bàn về một cuộc bầu cử vào năm 1954 giữa Hồ và Bảo Đại, và mục đích của ông có phần nào cũng chỉ là lưu ý đến những yếu điểm của Bảo Đại, một bù nhìn tham nhũng của Pháp mà rất ít được ủng hộ ngay tại Việt Nam. Về sau này, thì đương sự cuối cùng cũng đã bị thua trước số phiếu dân bầu cho tới quá hơn cả tám mươi phần trăm của tổng số phiếu cho Ngô Đình Diệm, một người đàn mà bộ Tài Liệu Ngũ-giác-đài ~ Pentagon Papers đã từng ghi nhận là được “nổi tiếng như người quốc gia tuyệt đối thanh liêm”. 35 Vào năm 1933, sau một năm làm việc với người Pháp thì ông Diệm đã từ chức để phản đối việc các lời hứa hẹn cải cách trước đó của họ thì đều đã không được thực hiện. Sau đó, ông ta đã từ chối lời mời để lãnh đạo một chính phủ bù nhìn cho người Nhật, rồi cũng khước từ chức vụ Thủ Tướng dưới quyền của Bảo Đại vào cuối Thế chiến II, cũng như là không nhận một chức vụ cao cấp trong chính phủ của Hồ Chí Minh vào dạo 1946. 36 Cuối năm đó, khi Pháp trở lại – chính theo lời mời của Hồ 37 – thì chính họ cũng tìm cách thuyết phục ông Diệm đứng đầu một chính phủ bù nhìn. 38 Và cũng quả thật vậy, rất có nhiều khả năng là chính việc ông Diệm từng không chấp nhận làm ‘bù nhìn’ cho Mỹ, mà cuối cùng đã khiến Chính quyền Kennedy bất mãn và tổ chức lật đổ ông ta để rồi đưa đến việc ông ta bị thảm sát.

“Eisenhower quote ~ Lời Trích Eisenhower” nổi tiếng đó đã không hề là một sự so sánh giữa Hồ Chí Minh và Ngô Đình Diệm, nhưng nó cũng chỉ liên hệ nhân khi thảo luận về một thời kỳ hoàn toàn khác biệt ở cả hai miền Bắc và Nam Việt Nam. Giữa năm 1954 và năm 1956 (thời kỳ mà các cuộc bầu cử đã từng được dự trù trong văn bản Final Declaration ~ Tuyên Bố Kết Thúc), thì “ông Ngô Đình Diệm quả đã thực hiện những phép lạ” 39 ở Nam Việt Nam, trong khi Bắc Việt thì lại phải trải qua một cuộc thanh trừng đất máu nhân chiến dịch cải cách ruộng, mà đã đưa đến cái chết của hàng chục, nếu không nói là cả hàng trăm ngàn người dân. 40 Như bộ tài liệu The Pentagon Papers từng ghi nhận nhân khi thảo luận về Lời Trích Eisenhower:

Có điều gần như chắc chắn là tới năm 1956 thì tỷ lệ mà khả dĩ có thể đã bầu cho Hồ – trong một cuộc bầu cử tự do chống lại Diệm – cũng đã nhỏ hơn nhiều là tám mươi phần trăm. Thành công của ông Diệm ở miền Nam đã quá lớn, hơn xa  với bất kỳ mọi dự đoán, trong khi chế độ Bắc Việt thì lại cứ đã bị khan hiếm lương thực, và đạo đức nhân dân thì xuống thấp, xuất phát từ chính sách cưởng ép đần độn hầu bắt chước chính sách của bọn Trung cộng. 41

Tóm lại, sự thật đúng là “Hoa Kỳ đã không hề – như từng thường đã bị vu cáo – đi thông đồng với ông Diệm để bỏ lơ các cuộc bầu cử”. 42 Cả hai chính phủ này đều cùng nhau ủng hộ mạnh mẽ khái niệm về sự thống nhất thông qua bầu cử tự do, nhưng cả hai đều đã khôn ngoan đòi hỏi là mọi cuộc bầu cử như vậy thì đều phải được quốc tế giám sát thì mới có hiệu quả, tốt nhất là dưới sự bảo trợ của Liên Hiệp Quốc, hầu thỏa mãn đúng định nghĩa của nó. Lịch sử cũng đã cho thấy đó là một quyết định đầy khôn ngoan. Với sự hỗ trợ của Trung cộng và Liên Xô, chính Việt Cộng mới đã đúng ra ngăn cản tổ chức các cuộc bầu cử tự do bằng cách phản đối điều kiện cần phải có một sự giám sát hiệu quả. Dù sao thì cái huyền thoại chủ trương là Hoa Kỳ từng không giữ lời cam kết của mình tại Hội nghị Geneva hầu để bầu cử tự do trong tháng 7 năm 1956 cũng rồi vẫn đã đóng vai trò chính yếu trong việc thuyết phục một số lớn người dân Mỹ là chính phủ của họ đã phạm lổi về mặt đạo đức tại Việt Nam.

Cái Mặt Trận Quốc Gia Giải Phóng “Bản Xứ”

Một lập luận chính yếu mà những kẻ chỉ trích sự can dự của Mỹ vào Việt Nam vẫn cứ thường lặp đi lặp lại qua thời gian đã là việc Bộ Ngoại giao từng gian dối về mức độ tham gia của Bắc Việt, và cuộc chiến thực sự chỉ là một cuộc “nội chiến” giữa, một bên là chính phủ bù nhìn của Ngô Đình Diệm (hay sau này là của Nguyễn Văn Thiệu), và bên kia thì chỉ là một nhóm các chiến sĩ mưu tìm tự do và nhân quyền cùng nền độc lập dân tộc, dưới ngọn cờ của Mặt trận Giải phóng Quốc gia Nam Việt Nam. Trong một cuốn sách thuộc loại từng nổi tiếng là “khoa bảng” về đề tài Việt Nam trong những năm cuối thập niên 1960, cuốn The United States in Vietnam ~ Hiệp-chũng-quốc tại Việt Nam, thì các giáo sư Đại học Cornell George Kahin và John Lewis đã có viết:

[MTGPQG] không phải là một “sáng tạo của Hà Nội”; họ đã biểu lộ được tính cách độc lập và đó là Cuộc Nổi Loạn của Miền Nam, nhằm chống lại chính quyền Sài Gòn và đã bắt đầu ở miền Nam dưới sự lãnh đạo của người miền Nam, chứ không phải là một hậu quả của bất kỳ quyết định nào từ Hà Nội, mà còn ngược lại cả các chỉ thị của Hà Nội nữa. Muôn trùng dữ liệu vẫn đã có sẵn cho Washington để vô hiệu hóa bất kỳ lập luận nào mà cho rằng sự tái bộc phát của chiến tranh ở miền Nam đã bị thúc đẩy bởi “sự xâm lăng từ miền Bắc”. 43

Tôi vẫn có thể nhớ đến số lần tranh luận mà nhân đó, tôi đã phải đối mặt với cáo buộc này. Ngay cả khi tôi nêu lên chi tiết là bản văn Chương trình Tháng 9 năm 1967 của của MTGPQG, trên nhiều khía cạnh, đã thuần túy chỉ là một bản sao chép đúng nguyên văn của Chương trình năm 1955 do Mặt trận Tổ quốc thành phố Hà Nội đề xuất, thì vẫn có nhiều người trong số khán thính giả có vẻ vẫn bị thuyết phục là chính Bộ Ngoại giao mới đã từng nói láo với nhân dân Mỹ. Thật vậy, chủ đề này vẫn là chính yếu với lập luận chống can dự vô Việt Nam trong suốt cuộc chiến, ngay cả sau khi chính bộ tài liệu nổi tiếng Pentagon Papers cũng đã hoàn toàn bác bỏ nó rồi. 44 Cho dù nhiều người đã từng viết rất nhiều về cái quyết định trong tháng 5 năm 1959 của Hội nghị lần Mười Lăm của Ủy ban Trung ương Đảng Lao động Việt Nam, 45 đám tín đồ trung kiên vẫn đã không hề bị xao xuyến mà thôi.

Tôi sẽ không ngừng quá lâu về chi tiết này ở đây, ngoài việc chỉ để nhấn mạnh tầm quan trọng cực kỳ, trong sự kiện nó đã khiến được nhân dân Mỹ quay ra chống lại chính phủ của họ. Sự tàn lụi rồi sụp đổ nhanh chóng của MTGPQG thì chính nó cũng đã nói lên sự thật là gì, nhưng đối với bất kỳ ai mà còn tiếp tục, ngay cả chỉ có thoáng nghi ngờ về nguồn gốc của cái gọi là “Việt Cộng”, tôi sẽ khuyên họ nên cần ráng đọc số ngày 26 tháng 2 năm 1983 của tờ The Economist. Trong một bài báo dựa trên một cuộc phỏng vấn truyền hình của Pháp (vào ngày 16 tháng 2 năm 1983) với hai vị tướng cao cấp của quân đội Bắc Việt, với tựa đề là “We Lied to You ~ Chúng Tôi Đã Gạt Được Quý Vị”, chúng ta có thể đọc lại được đoạn như vầy:

Cuối cùng thì Việt Nam cũng đã chịu nói thật. Với phân nửa tá lần phát ngôn trong một phim tài liệu truyền hình Pháp, tư lệnh quân đội Bắc Việt là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, và đồng nghiệp là Đại tướng Võ Bẩm, đã cùng chung nhau phá nát một số những huyền thoại, mà đã từng giúp nổ bùng phong trào phản chiến chống chiến tranh Việt Nam, mãi cả từ San Francisco đến Stockholm.

Theo Tướng Bẫm, quyết định mở ra một cuộc nổi dậy vũ trang chống lại chính quyền Sài Gòn đã được chấp thuận nhân một hội nghị trung ương đảng cộng sản Bắc Việt vào năm 1959. Đây cũng là năm trước khi Mặt trận Giải phóng Quốc gia được thành lập ở Nam Việt. Tướng Bẫm cho biết thêm, mục đích là “để thống nhất đất nước”. Vỏn vẹn chỉ vậy, đó chỉ là cái vụ huyền thoại từng chủ trương Việt Cộng là một lực lượng miền Nam tự trị mà đã tự quyết định đứng lên chống lại sự áp bức của chế độ Diệm. Và cái ông Tướng Bẫm thì dỉ nhiên cũng phải biết rõ điều đó mà thôi. Chiếu theo quyết định này, đương sự cũng đã được giao cho nhiệm vụ mở ra một con đường xâm nhập xuôi Nam. 46

Trong những ngày đầu thì Việt Cộng đa số gồm những du kích quân sinh ra tại miền Nam, và trận Tổng Công Kích Tết Mậu thân 1968 đã phần lớn khiến các cơ sở hạ tầng của Việt Cộng địa phương đều bị tan hoang. Trong những năm cuối của trận chiến, tới cả chín mươi phần trăm các trận đánh thì cũng đều do quân đội chính quy Bắc cộng phụ trách mà thôi.

Cắt Viện Trợ Nhằm Đề Cao Nhân Quyền

Một trong những chủ đề từng có hiệu quả nhất, đặc biệt là khi tiếp xúc với các người sùng tín tả khuynh và Quốc hội, đã là Hoa Kỳ quả đang “thuộc phe gian ác” ở Việt Nam, và chúng ta đã chỉ hỗ trợ “bọn bạo chúa” và “đám độc tài” mà cứ mãi đang áp bức người dân, đang tước đoạt của họ mọi nhân quyền căn bản, và cuối cùng, đã buộc họ phải không còn có được lựa chọn nào khác hơn là, phải đứng lên cầm súng, chỉ để tự vệ mà thôi – loại chủ đề cốt yếu từng được sử dụng để khiến nhân dân Mỹ quay qua chống lại ngay chính phủ của họ vào một thời điểm rất ư là thiết yếu.

Bất cứ ai mà ráng quay ra binh vực chính sách thực thi nhân quyền dưới thời của chế độ Diệm hay Thiệu, thì đều cùng có nguy cơ tỏ ra là mình vô cảm đối với các vi phạm thực sự từng xẩy ra. Quả thật Việt Nam thì vẫn chưa hề bao giờ đã xem được như là một mô hình về dân chủ, nhưng với sự kiện thực tế là họ đã gần như liên tục phải chiến chinh chỉ để sinh tồn thôi, thì cũng đã từng xẩy ra biết bao nhiêu là khó khăn thêm nữa cho họ mà thôi. Khi quay đi chủ trương là, trong nhiều khía cạnh nào đó, họ có thể cũng phải được chấp nhận như là có phần nào giống với chính phủ Mỹ dưới thời Tổng thống Lincoln, thì quả thật chỉ có thể thuyết phục được những ai mà đã nhận thức được về tính cách thương đau khi các quyền tự do dân sự của chính chúng ta cũng đã từng bị xâm phạm trong thời chiến tranh phân tranh của chính chúng ta.

Bộ tài liệu The Pentagon Papers có lẽ đã khá chính xác khi lưu ý là chế độ của Diệm “tốt hơn khi đem so với các chính phủ Á châu khác trong cùng thời kỳ, về phương diện tôn trọng con người và tài sản công dân”. 47 Tuy nhiên, đó cũng là một chế độ độc tài. Nhưng nếu đem so sánh về bất kỳ tiêu chuẩn nào đi nữa thì, nói chung, chế độ đó đã có ưu điểm hơn nhiều, khi so với loại chính quyền của Hồ Chí Minh và các đồng chí của y, mà vẫn từng bắt toàn dân miền Bắc phải gánh chịu – mà chính đó cũng lại là cái loại giải pháp thay thế mà Mỹ đã dâng hiến, khi đành đoạn quyết định chấm dứt viện trợ cho Nam Việt Nam.

Cũng vậy, tuy miền Nam Việt Nam dưới Nguyễn Văn Thiệu thì cũng không đáp ứng đúng đuợc những tiêu chuẩn dân chủ của phương Tây, nhưng họ vẫn khá hơn nhiều, không như đám chỉ trích vẫn đã cứ từng cáo buộc. Phóng viên của tờ Christian Science Monitor Saigon là Dan Sutherland  cũng đã có nghi nhận một cách chính xác vào năm 1970, là:

[C]hiếu theo luật báo chí mới được ban hành, thì Nam Việt Nam hiện đang có một trong những nền báo chí được tự do nhất tại Đông Nam Á, và tờ nhật báo có số xuất bản lớn nhất thì cũng lại là tờ chuyên cực kỳ chống đối chỉ trích Tổng Thống Thiệu . . . [K]ể từ khi luật báo chí được ban hành cách đây chin tháng thì chính phủ cũng đã không thể đóng cữa được tờ Tin Sáng hay bất kỳ tờ báo nào trong số cả 30 tờ  hiện đang ra mắt hàng ngày tại Sài-gòn. 48

Trong thời chiến tranh, chúng ta cũng đã từng bị nghe rất ư là nhiều về những cái gọi là “chuồng cọp” mà đã nói là được dùng để giam các đối thủ chính trị của chế độ Sài Gòn. Nhiều người trong chúng ta rồi cũng đã chấp nhận vụ này và cũng tin luôn những bức ảnh trong tờ Life 49 , nhằm cho thấy biết bao là người đã từng bị giam giữ trong những hầm dưới đất, chật bó đến mức cũng không thề nào có thể đứng thẳng lên được, và cứ phải dầm mưa giẵi nắng qua tháng ngày. Trong năm 1974, tôi có đến thăm các chuồng cọp khét tiếng “Tiger Cages” ở đảo Côn Sơn và, quả thật, đó đã không phải là những gì đã từng quá ư nổi tiếng là khủng khiếp.

Xin đừng hiểu lầm tôi, tôi không nói rằng đó quả không là xấu xa. Đó là điển hình của nhiều nhà tù thực dân Pháp để lại ở các thuộc địa cũ của họ. Cũng như tôi không hề nói là tù nhân không bị ngược đãi hay không bị lạm dụng bởi các lính canh – đã từng xẩy ra quá ư là nhiều các điều như vậy ở đất nước đó, để còn đáng mà phải đâm đi trách chê. Nhưng về sự kiện xây cất thì những cái gọi là “chuồng cọp” đó cũng còn khá hơn, nếu so sánh với một số cơ sở cách ly ở đất nước này. Đúng ra thì chúng được thiết kế để chỉ giam một tù nhân thôi, nhưng do điều kiện quá đông tù, chúng đã phải thường được sử dụng để nhốt tới ba người, và chúng rộng độ năm ‘feet’ và dài mười ‘feet’, cùng với chiều cao tới vừa dưới mười ‘feet’. Điều mà tạp chí Life đã bỏ lơ qua, là đã không hề cho biết là các “hố” đó thì lại đều nằm lộ thiên và có mái như bình thường, để che nắng mưa ở bên trên như là trần nhà. Chúng đúng thiệt thì cũng không khá gì – quả khó có được nhiều nhà tù nào mà lại khá – nhưng chúng thật sự ít kinh khủng hơn là những điều mà các phe chỉ trích đã từng khiến mọi người lầm tưởng.

Chúng ta cũng từng nghe nói là đã có tới “hàng trăm ngàn” loại “tù chính trị” dưới chế độ của Thiệu. Đó chỉ là một lời tuyên bố gian dối. Dĩ nhiên là vẫn đã có những người từng bị giam giữ vì quan điểm chính trị của họ, nhưng tệ nhất thì họ chỉ độ vài trăm người, hay còn ít hơn nữa. Khi tôi đến thăm Nam Việt Nam trong năm 1974, tôi đã không hề bị khó khăn khi đi tiếp xúc với một số người nổi tiếng trong nước mà đã từng chỉ trích chế độ của Thiệu, điều mà tự nó thì cũng đã giúp tôi hiểu được phần nào đó thôi. Tôi có hỏi vị linh mục nổi tiếng Chân Tín là bằng cách nào mà ông ta đã ước tính ra được con số tới 200.000 tù nhân chính trị, và ông ta chỉ giải thích một cách khá mơ hồ là đã dựa trên ngay ước tính của các cựu tù nhân và các thành viên gia đình của họ. Tôi không thể không tự hỏi, liệu là sẽ có bao nhiêu là “tù chính trị” có thể tìm thấy được trong hệ thống nhà tù ở Washington D.C., nếu mà chúng ta chỉ căn cứ trên các ước lượng của ngay các cựu tù nhân và gia đình của họ.

Tôi cũng đã có trao đởi khá lâu dài với bà Ngô Bá Thành, một người từng thẳng thừng chỉ trích chế độ Thiệu và một người hùng ở nước này của nhóm Tân Tả. Khi ráng để hiểu bà ta đã muốn ám chỉ ai, khi dùng các danh từ “tù chính trị”, tôi đã hỏi bà ta là liệu bà ta sẽ xếp vào loại nào cái tên Sirhan Sirhan, kẻ từng bị kết tội đã giết Thượng nghị sĩ Robert Kennedy. Bà ta bèn trả lời, “Tôi cho đó chỉ là “chính trị”, bởi vì, như ông đã thấy, động cơ của anh ta đã là chính trị”. Theo định nghĩa của bà ta thì khi một tên “thu thuế” Việt Cộng mà đâm đi sử dụng vũ lực để cưởng bách thu tiền của người nông dân, hay khi một tên đặc công đã giết chết hàng chục phụ nữ và trẻ em trên một chiếc xe đó liên tỉnh, thì những kẻ phạm tội “chính trị” đó không thể bị phạt tù được thôi.

Một bản tóm lược trung thực về tình trạng nhân quyền dưới chế độ Thiệu có thể là từ  Dân biểu Leo Ryan, một người từng chỉ trích kịch liệt chính sách Mỹ ở Việt Nam. Sau khi tham gia một phái đoàn Quốc hội đi điều tra về vấn đề nhân quyền tại Nam Việt Nam vào cuối năm 1974, ông đã nói với các đồng viện là:

Nói chung, mặc dù miền Nam Việt Nam không có thể là một tiền đồn nhằm bảo vệ các nguyên tắc dân chủ, thì mọi cáo buộc nặng nề nhất về tình trạng đàn áp bừa bãi các nhân quyền căn bản thì đúng là đều bị thổi phồng mà thôi. Hiện vẫn đang có một lực lượng và một báo chí đối lập về chính trị rất ư là ồn ào. Cũng không ai mà nghi ngờ là không hề có một số tù chính trị nào đó, nhưng nói chung, toàn dân cũng như là các nhà lãnh tụ chính trị đối lập thì đều không có vẻ gì là phải đang phải đang sống dưới sự kềm kẹp của chính phủ cả. 50

Như một người theo lập trường Jefferson, * tôi rất đặt nặng tầm quan trọng về việc tôn trọng nhân quyền. Tôi tin đó chính phải là một chủ đề quan trọng trong chính sách đối ngoại của Mỹ, bởi vì tôi cũng tin là việc phải chấp nhận sự bất đồng quan điểm như là một trong những thế mạnh chủ yếu của chúng ta. Cũng bởi vì tôi chủ trương nhân quyền là tối cần, nên tôi cũng rất ư là bất mãn, trước tình trạng gian xảo đặc trưng từng đã bị xẩy ra, nhân nhiều dịp tranh luận về đề tài Việt Nam này. Tôi không phải chỉ nói tớí các tuyên bố phóng đại về những vi phạm tại Nam Việt Nam, mà cả luôn về việc cố tình “tẩy rửa ~ whitewash” các điều kiện sinh sống ở miền Bắc. Do từng đã rất ư là rõ ràng đối với mọi người, nếu Mỹ ngưng yểm trợ cho miền Nam Việt Nam, thì chắc chắn sẽ phải rồi đưa đến một chiến thắng của cộng sản, thì ít ra, những lãnh tụ từng chống lại việc viện trợ bằng cách dựa trên cơ sở nhân quyền, thì cũng nên đã phải tự thấy mình phải có một trách nhiệm về đạo đức, để khả dĩ nghỉ tới được một giải pháp khác. Thành tích về tình trạng kềm kẹp kiểu Sì-ta-lin ở miền Bắc thì cũng từng đã quá ư là rõ ràng, cho bất cứ ai mà chịu quan tâm xem xét, 51 nhưng đã có quá nhiều người, tuy biết rất rõ, nhưng lại vẫn chủ trương làm lơ qua mà thôi.

Nay chẳng hạn, chúng ta hãy coi nhà báo Pháp Jean Lacouture, một người từng viết nhiều sách về Việt Nam, mà cũng đã được nhóm Tân Tả khai thác suốt trong thời chiến cuộc Việt Nam. Lacouture đã là một trong vài phóng viên Âu châu mà đã từng rất ư là ủng hộ Mặt trận Giải phóng Quốc gia và cũng đã được mời đến “tham quan vùng giải phóng” ở Nam Việt sau chiến tranh. Khi trở về, ông ta bèn bày tỏ “nổi xấu hổ vì đã từng góp tay … trong việc thiết lập của một trong những chế độ áp bức nhất mà lịch sử đã từng biết được”. 52 Trong một cuộc phỏng vấn với một nhà báo người Ý, ông đã thừa nhận là trong thời chiến tranh thì “thái độ của tôi đôi khi đượm tính của một chiến binh hơn là của một nhà báo … Tôi đã từng nghỉ là không thích hợp nếu đem đi vạch trần bản chất Sì-ta-lin của chế độ tại Bắc Việt chi vào năm 1972, đúng vào khi Nixon lại đang đánh bom Hà Nội”. 53

Hay là chúng ta hãy thử xem xét bài viết này, trên tạp chí Newsweek vào năm 1982, dưới tiêu đề “Vietnam’s Postwar Hell ~ Việt Nam Địa Ngục Hậu Chiến“, do chính Ginetta Sagan, một kẻ từng chống đối cuộc chiến Việt Nam:

Nhân Quyền ở Việt Nam thì cũng không hề là một mối quan tâm mới mẻ gì đối với tôi. Trong những năm trước 1975, tôi đã từng gặp các đại diện của Mặt trận Giải phóng Quốc gia mà đã biểu lộ với tôi về mối quan tâm cực kỳ của họ trong vấn đề nhân quyền ở miền Nam Việt Nam. Nay thì các vị lãnh tụ đó hiện đang ở mãi đâu, cũng như các đồng chí của tôi trong phong trào hòa bình mà đã từng cực kỳ phản đối chính sách đàn áp về chính trị của chế độ Thiệu thì nay cũng đang ở đâu mất rồi? . . .

Trong suốt ba năm vừa qua, bạn bè và chính tôi cũng đã phỏng vấn được hàng trăm cựu tù nhân, đã đọc được những bài báo về các trại tập trung, cũng như là các báo cáo khác nhau của Tổ chức Ân xá Quốc tế, và cũng đã nghiên cứu các lời tuyên bố chính thức từ phía Chính phủ Việt Nam, cùng cả báo chí của họ về các trại học tập cải tạo. Hình ảnh đúc kết ra được đã là hoàn cảnh cực kỳ khồ đau, nơi các tù nhân đều bị giam cầm trong đói kém, mà lại còn phải lao động kiệt sức mà lại còn trừng phạt nặng nề, ngay chỉ đối với những lỗi nhỏ mọn về nội quy trại mà thôi.

Chúng tôi được biết những trường hợp mà tù nhân từng đã bị đánh đập đến chết, hay bị biệt giam trong những phòng tối tăm, hay giam ngay trong những con mương bị đào quanh chu vi trại giam, và còn bị xử tử khi cố gắng trốn thoát. Một hình thức thọng dụng đã là hình phạt bị nhốt trong các thùng ‘container CONEX’ – loại thùng sắt kín bưng, từng được dùng để vận chuyền hàng hóa mà đã bị Mỹ bỏ lại sau năm 1975. Các thùng hàng đó thì cũng đủ mọi kích thước; một số thì là bằng gỗ và số khác thì là bằng kim loại. Và, như là một ví dụ, chẳng hạn trong một thùng hàng CONEX với 4 ‘feet’ cao và rộng 4 ‘feet’, họ đã tống giam một số đông tù nhân, mà chân thì vẫn bị cùm, và chỉ được có mổi một bát cơm duy nhất với chút nước hàng ngày mà thôi. “Việc này khiến tôi nhớ lại những hình ảnh mà tôi đã từng bị thấy về các tù nhân trong các trại tù của bọn Nazi sau Thế chiến II”, đó chính là lời của của một vị bác sĩ mà chúng tôi đã phỏng vấn, mà đã từng chứng kiến tận mắt bốn tù nhân đã bị giam giữ trong loại thùng hàng CONEX trong suốt cả một tháng trời. Sau đó, thì không ai trong số đó đã sống sót được . . . Hiện nay thì không còn ai chịu nói tới về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam, mà chỉ còn là huynh hoang về “chuyên chính vô sản” và nhu cầu phải tận diệt bọn phản động mà thôi. 54

Xem ra thì cũng có phần nào đúng về các cáo buộc là Nam Việt Nam đã từng vi phạm nhân quyền vào dạo thập niên 1960 và đầu thập niên 1970, mà đa phần thì cũng có tính cách tương đối, với một quốc gia đang phát triển mà lại phải bị chiến đấu sống còn. Đến một mức độ nào đó, thì họ vẫn ít đàn áp hơn, nếu so với những nước khác, còn nếu không thì họ cũng chỉ như vậy mà thôi; kết quả chỉ là nhờ áp lực của Mỹ, chớ không phải vì nhờ giới  lãnh đạo của Nam Việt dạo đó theo lập trường của Jefferson đâu.  Nhưng cho dù với tất cả các sai lầm của họ, thì ít ra, họ cũng chỉ tệ có một phần mười ít hơn là cái chế độ Sì-ta-lin kế tiếp, mà đã chỉ lên nắm quyền do nhờ nơi cái quyết định của Quốc hội Mỹ, khi cắt hết viện trợ cho chế độ Thiệu, chỉ vì áp lực của công chúng ở đất nước này. Nên, cũng là phần lớn, nhờ các kẻ từng chỉ trích chiến tranh, ngày nay thì Việt Nam cũng đã trở thành, theo nguyên văn trong Cuộc Điều tra Năm 1983 về Nhân quyền của Bộ Ngoại giao, “chính phủ cực kỳ đàn áp duy nhất trên thế giới“. 55

Việt Nam Thật Sự Đã Không Hề “Đáng Giá”

Rồi thì cũng từng đã có quan điểm cho là Việt Nam, chỉ đơn giản không phải đủ “đáng giá”, để biện minh cho sự hy sinh của biết bao là nhân mạng Mỹ. Ít ra thì cũng có đền hai lập luận khác nhau về quan điểm này. Theo một chủ trương, thì đã cho là, dù chúng ta đã từng chiến đấu nhằm bảo vệ tự do ở châu Âu, nhưng với Việt Nam thì lại “khác hơn”. Đôi khi thì nó cũng có ngụ ý là Việt Nam không “coi trọng giá trị cuộc sống” như “chúng ta” đã nghỉ. Cách biện luận này thì cũng, trong bản chất, một hình thức phân biệt chủng tộc. Nếu mà có ai từng còn nghi ngờ, thì vì  đã từng đích thân chứng kiến một số lớn lần các bà mẹ và ông cha Việt khóc than cảnh ly biệt, nhân khi con trai của họ bỏ cuộc vì chiến trận, thì tôi có thể bảo đảm với quý vị, là người Việt cũng biết trân quý mạng sống con người, không khác gì “chúng ta” đâu.

Một chủ trương khác trong huyền thoại này thì lại đã quay đi giải thích mọi việc bằng những danh từ “chiến lược”. Dù sao thì Việt Nam cũng chỉ là một quốc gia tương đối nhỏ bé mà lại còn nằm cả hàng ngàn dặm cách xa Hoa Kỳ. Ngay lúc ban đầu thì đa số người Mỹ, ngay cả khi ráng tìm nó nằm ở đâu trên một bản đồ, thì cũng đã là khá khó khăn rồi. Ai mà lại đi quan tâm những chuyện gì đã đang xảy ra ở đó đâu?

Một vài ghi nhận ngay tại đây, chắc rồi sẽ giải thích được là vì sao:

*     Dân số Việt Nam hiện nay là sáu mươi triệu người **, khiến họ là quốc gia cộng sản lớn vào hàng thứ ba trên toàn thế giới.

*     Việt Nam hiện đang có một quân đội lớn vào hàng thứ ba trên thế giới (chỉ sau Trung cộng và Liên Xô, lớn hơn cả của Ấn Độ và Hoa Kỳ), và với tổng số khoảng ba triệu người đang đầu quân, cũng đang có một quân đội lớn nhất thế giới, nếu tính  quân bình đầu người.

*     Hạm đội Thái-bình-dương Liên Xô (mà đã phát triển gấp đôi kể từ khi cuộc chiến bắt đầu và hiện đang là hạm đội lớn nhất trong số bốn hạm đội của Moscow) thì lại có được cái căn cứ hải quân lớn nhất của họ nằm bên ngoài Liên Xô hầu giúp triển khai lực lượng chiến hạm của họ, ngay tại Vịnh Cam Ranh tại Việt Nam. Khoảng hai chục chiến hạm hải quân Xô Viết, gồm có luôn tới 3 hay 4 tàu ngầm tấn công có trang bị loại hỏa tiễn được điều khiển. Một phi trường sát kề, thì lại đang là căn cứ của một phi đoàn gồm có hơn cả tá chiến đấu cơ MiG-23 với khoảng hai tá phóng pháo cơ Liên Xô với khả năng tấn công được Phi-luật-tân, Guam cùng nhiều mục tiêu khác rất ư là quan trọng về lịch sử của Hiệp-chũng-quốc. 57  

*     Chính sách bành trướng xâm lược thời hậu chiến của Việt Nam đối với các nước láng giềng của họ, cũng đã khiến ban biên tập viên của báo The New York Times Magazine lưu ý trong năm ngoái, là “[M]ột quốc gia từng được một số trí thức Mỹ mô tả như là đại diện cho tính cách ngay thẳng về đạo đức, thì hiện nay lại đang khoác lên bộ mặt của một loại nước Phổ ‘Prussia’ ở Đông Nam Á”.  58

Có thể rồi thì vẫn có những người ngay thẳng, nhưng mà vẫn tin là cuộc chiến Việt Nam đã quả thật không có gì là đáng giá về phương diện chiến lược. Nếu thật sự quả vậy, thì tôi sẽ dám cá là họ đã không hề bao giờ từng chịu khó đi thảo luận về vấn đề này với người Nhật mà thôi.

Chấm Dứt Tàn Sát Nhân Loại Đi!

Cuộc chiến Việt Nam vẫn đã không là bình thường, và như vẫn thường được ghi nhận, là lần đầu tiên đã là loại chiến tranh được “truyền hình”. 59 Tuy dù mọi cuộc chiến thì đều kinh khủng, và trong nhiều khía cạnh nào đó, thì chiến trận Việt Nam tuy ít kinh khủng hơn một số cuộc chiến khác, nhưng cũng nhân đó, lần đầu tiên, người dân Mỹ đã phải bị trực diện với thực tế của một chiến trận đang xẩy ra. Đã từng có một thành phần trong phong trào phản chiến về Việt Nam, mà trên căn bản, đã không hề chối cải là trong thực tế, Hồ Chí Minh và các đồng chí Sì-ta-lin của y đã cố gắng xâm chiếm Nam Việt Nam bằng võ lực, và nhiều người trong số này thì cũng không hề nghi ngờ là các nhân quyền tại Việt Nam rồi thì cũng sẽ không còn nữa đâu. Nhưng họ đã từng quá hải kinh chỉ về sự tàn khốc của mọi chiến trận, và quả ư đã thật là kinh khủng, họ đã chủ trương, là không cần nói gì khác cả nữa, thật chỉ đơn giản là chúng ta phải “Chấm Dứt Tàn Sát Nhân Loại Đi!”.

Và đây thì cũng là cái huyền thoại đau thương nhất của tất cả những gì đã từng xẩy ra. Bất chấp mọi cố gắng từ phía của chính phủ Mỹ, nhằm cảnh cáo trước là một chiến thắng cộng sản sẽ rồi, phải đưa đến một “cuộc tắm máu”, thì hầu hết các nhà phê bình cũng đều đã bác bỏ việc này. Dù gì đi nữa, họ đã chủ trương, thì cái Mặt Trận Giải phóng Quốc gia cũng chỉ muốn hòa bình, độc lập và tự do mà thôi. Tôi sẽ không bao giờ quên được, khi bị nghe Thượng nghị sĩ Mike Mansfield bác bỏ mối lo âu này, mà lại đi bảo đảm với một số đồng nghiệp, vào tháng 3 năm 1975 là ông ta đã có nói chuyện bằng điện thoại với Hoàng tử Sihanouk, và đã được bảo đảm là nếu Hoa Kỳ chấm dứt viện trợ, thì sẽ chỉ có không quá bốn hoặc năm người dân Campuchia, mà rồi sẽ chỉ bị xử tử sau một chiến thắng của Khmer Đỏ. Thậm chí còn tệ hơn nữa, theo tôi, đã là quan điểm của Dân biểu Pete McCloskey (California), mà nhân sau một chuyến thăm Campuchia, đã trở về và đã từng báo động với các đồng nghiệp của mình là chắc chắc, rồi sẽ có tắm máu, nhưng rồi vẫn quyèt định biểu quyết chấp nhận chấm dứt hỗ trợ thêm cho chế độ không cộng tại Nam Vang.

Tôi không nghĩ là rồi thì có thể có bất cứ ai có thể biết, hoặc từng biết được, tổng số nhân mạng đã bị hy sinh, nhân cuộc chiến thắng của cộng quân ở Đông Dương. Chỉ tính riêng tại  Campuchia, thì cũng đã có độ từ một tới cả ba triệu người. 60 Số người từng bị báo cáo là đã bị xử tử tại miền Nam Việt Nam thì ít hơn. Một điều, tuy nhiên, thì lại rất rõ ràng. Đó là số người từng bị giết đi, chỉ riêng tại cái đất nước nhỏ nhoi Campuchia trong ba năm đầu tiên của “thời bình”, sau khi bị “giải phóng”, đã nhiều hơn là tổng số tử thương của tất cả mọi bên – Bắc Việt, Nam Việt, Lào, Campuchia và độ 58.000 người Mỹ – trong suốt cả mười ba năm của cuộc chiến. Đó phải quả thật chính là một đại bi kịch.

Những Bài Học Dành Cho Tương Lai

Một lý do chính vì sao mà đã có bao người từng bị thuyết phục bởi những lập luận này, để rồi quay ra tích cực chống đối ngay các chính sách của chính phủ của họ, đã chính là tính cách hữu hiệu của cuộc tâm lý chiến của địch. Đúng vậy, tôi thuộc về trường phái chủ trương không phải là Hoa Kỳ đã từng thua trận tại Việt Nam, nhưng lại đã chỉ bị thua cuộc ngay trên các đường phố của Chicago, Ba-lê và Washington, và ngay trong các phòng họp của Quốc hội. Thêm nữa, tôi cũng đồng quan điểm khi cho là tâm lý chiến lại còn quan trọng hơn nhiều, nếu so với trận chiến bại ở Điện Biên Phủ của Pháp trước Việt Minh vào năm 1954. Ngay từ những ngày đầu của Chiến tranh Đông Dương lần thứ hai, thì các Lực lượng cộng sản đã nhận được chỉ thị là chỉ việc cứ ráng bám trụ, khiến Mỹ sa lày và thiệt hại rồi thì sẽ cứ gia tăng, và rồi thì các “lực lượng tiến bộ” của thế giới, và ngay cả tại Hoa Kỳ, cũng sẽ đứng lên, hầu buộc Quốc hội Mỹ phải cắt hết viện trợ cho Nam Việt.

Đại tá Harry Summers thì cũng từng kể lại mẩu chuyện trao đổi nhân khi gặp một đại tá của quân đội Bắc Việt vào tháng 4 năm 1975, mà nhân đó, ông có nhấn mạnh là Quân Bắc cộng không hề đánh bại được chúng ta trên chiến trường. Viên đại tá Bắc Việt bèn suy nghĩ mất một lúc, và sau đó trả lời: “Điều đó có thể đúng, nhưng nó cũng vô nghĩa thôi”. 61 Tôi thì sẽ lập luận là cả hai người đều cùng đã đúng mà thôi.

Tôi đoán là có một số người hiện đang thắc mắc tại sao chúng ta cứ phải nhắc lại câu chuyện lịch sử đau thương này trong ngày hôm nay. Cuộc chiến tranh Việt Nam, dù sao thì cũng đã kết thúc rồi, và cho dù cũng từng có quá ư là nhiều người Mỹ đã bị dối gạt, thì dù sao chúng ta cũng không thể nào mà sửa chữa được những sai lầm của quá khứ được. Nhiều người đã nhầm lẫn về một khía cạnh nào đó của cuộc chiến Việt Nam, và rồi có lợi gì, nếu mà chúng ta lại không chỉ, thật là đơn giản, bỏ lơ qua cái giai đoạn đau thương đó của lịch sử chúng ta?

Cũng có rất nhiều cách để trả lời cho câu hỏi đó, nhưng điều quan trọng nhất, theo tôi, là dù vụ “Việt Nam” vẫn rất có thể là nên để lại “phía sau của chúng ta”, thì cái di sản đầy thổn thức về chiến lược này thì vẫn cứ giữ vai trò quyêt định trong các chính sách đối ngoại của chúng ta và của luôn các đối thủ chính yếu của chúng ta. Do vì đa số người Mỹ không hề hiểu được những gì thực sự đã xảy ra ở Việt Nam, nên nhiều người trong số họ, đã vẫn cứ tiếp tục tin là chúng ta quả thật từng thuộc bên gian ác mà thôi. Với bất kỳ lý do nào đi nữa, thì nhiều người Mỹ đã kết luận, nhân trận Việt Nam, là Hoa Kỳ nên chỉ tự lo và không nên dính líu vào các cuộc chiến chống xâm lược trong những vùng đất xa xôi khác. Và quan trọng nhất, chính Quốc hội đã không hiểu gì về chiến cuộc Việt Nam, và những nỗ lực muôn trùng của họ nhằm bó tay Tổng thống, để chỉ có thể thi hành các quyền hiến định mà thôi, chiếu theo War Powers Resolution (Nghị quyết Thẫm quyền Thời chiến), và rất nhiều ràng buộc pháp lý khác, đã cứ bị biểu quyết không nhừng, để rồi đưa đến sự kiện là đã vô hiệu hóa khả năng răn đe của chính Hoa Kỳ chúng ta. Nếu mà chúng ta minh định lại vấn dề và khôi phục lại đặc tính phân quyền của hiến pháp, thì rồi, trong tương lai, vào một dịp nào đó, chúng ta lại cũng sẽ phải lựa chọn giữa thái độ nhượng bộ trước những hành vi xâm lấn hung hăng quốc tế đầy trầm trọng, hay lại phải tái phục tín nhiệm quốc gia của chúng ta, bằng với chính mạng sống của thanh niên chúng ta. Đấy chính là một lựa chọn, mà kẻ nào từng đã tận mắt chứng kiến nổi kinh hoàng của chiến tranh, mà lại có thể chấp nhận được.

Việc Việt cộng đã thành công về tâm lý chiến cũng đã gợi hứng cho cái “Mặt Trận Giải Phóng Quốc Gia” Mác-xít ở Nicaragua. Thật vậy, chúng vẫn cứ liên tục tỏ rõ cho thây là chúng hy vọng cũng sẽ sử dụng, cùng các kiểu chiến thuật tuyên truyền đó, nhằm thúc đẩy các sinh viên và công dân lý tưởng ngây thơ Mỹ quay ra chống lại ngay chính phủ của họ. Chúng cũng đã biết rất rõ là về lâu dài, không một chính sách đối ngoại nào của Mỹ mà có thể thành công, kéo dài và không cần đến sự cảm thông và hỗ trợ của công chúng cả.

Mãi trước khi mà tôi chưa biết được, qua các tài liệu của bọn Sandinista, là chúng từng nghiên cứu kỹ lưỡng kinh nghiệm của đám Cộng sản Việt Nam, thì tôi vẫn đã không làm sao hiểu được cái cảm giác là lạ ‘như đã thấy rồi ở đâu đó’, trong lần đầu tiên ngồi xuống để phân tích các chủ thuyết tuyên truyền của bọn Sandinista. Các ví dụ dưới đây đã thật là rõ ràng.

Cũng giống dạo thập niên 1960, mà chúng ta vẫn cứ hằng bị nghe, là Hồ Chí Minh và các đồng chí của y, chỉ là những anh hùng dân tộc từng thành công đánh đuổi được bọn thực dân Pháp, mà toàn dân đều căm thù và, họ cũng không muốn gì hơn, là “hòa bình, độc lập và tự do”, thì ngày  hôm nay, chúng ta cũng lại bị nghe là bọn lãnh đạo và quân nổi dậy Sandinista ở El Salvador đều không hề là những kẻ Mác-xít Lê-nin-nít đâu. Tuy nhiên, đối với những người nào mà chịu khó bỏ chút thì giờ ra để tìm hiểu, thì mọi tài liệu đều cho thấy rõ ràng là Mặt Trận Sandinista, ngay từ những ngày đầu của những năm 1960, đã là một tổ chức công khai theo chủ nghĩa Mác-Lênin, với chủ trương hỗ trợ cho các “cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc” khắp Trung Mỹ. Cayatano Carpio, kẻ thật sự điều khiển Mặt Trận Farabundo Martí National Liberation Front ở El Salvador, trong nhiều năm, đã từng là Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Salvador, cho đến khi y từ chức, và đứng tách ra thành lập một nhóm theo khuynh hướng của Castro, vì y chủ trương là đường lối “đấu tranh vũ trang” của Moscow quả không đủ sức dấn thấn lắm lắm đâu. 62

Chúng ta cũng từng biết là Hoa Kỳ từng đứng ngoài mưu đồ để phá hoại chính phủ Sandinista, sau khi tay Somoza mà mọi người đều oán hận bị lật đổ; và ấy vậy, ngay cả Tòa án Thế giới, thì cũng lại đã công nhận là, trong vòng mười tám tháng đầu dạo đó, chính Mỹ đã là nước ngoại quốc cung cấp viện trợ nhiều nhất cho chính phủ Sandinista. Mãi cho đến tháng chạp năm 1981, thì Hoa Kỳ mới quyết định hỗ trợ các lực lượng ‘contras’, mãi hơn cả một năm, sau khi Nicaragua đã phát động một nỗ lực cực kỳ quan trọng, nhằm lật đổ chính phủ của El Salvador, bằng cách cung cấp hàng trăm tấn vũ khí và thiết bị, cùng với cố vấn và huấn luyện về chiến thuật, cho các du kích quân ở El Salvador.

Các khuynh hướng chỉ trích, tuy có thiện chí, nhưng lại thiếu hiểu biết, thì lại cứ cam đoan với chúng ta là đám nổi dậy ở El Salvador đang được trang bị bởi chính súng M16 của Mỹ, giống như Hoa Kỳ đã từng ung cấp cho chính phủ El Salvador, và không hề là những khẩu AK47 của bọn cộng sản đâu. Việc này được nêu lên, như là bằng chứng, nhằm cho thấy thực sự là không hề có “sự xâm lược từ bên ngoài”. Những lệch lạc trong kiểu lập luận này quả thật là đáng kể. Chẳng hạn, các du kích quân thì cũng được trang bị bằng súng M16, trước khi cuộc “Tấn công Cuối cùng” bắt đầu vào ngày 10 tháng giêng năm 1981, ngay trước cả khi Hoa Kỳ đã cung cấp bất kỳ súng M16 nào cho chính phủ Salvador. Hơn nữa thì các súng M16 thì cũng có số ‘serial ~ sản xuất’, và phần lớn số cả  trăm súng M16 tịch thu được từ đám du kích quân Salvador, thì cũng đã được truy nguyên về số súng M16 mà đã từng bị bỏ lại tại Việt Nam, bởi quân đội Mỹ vào năm 1975. Thêm nữa, các tài liệu tịch thu được từ đám du kích quân thì cũng đã cho thấy rõ ràng là bằng cách nào, mà tay Shafik Handal, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Salvador, đã từng đi thăm khối cộng sản vào giữa thập niên 1980, hầu mưu tìm vũ khí “tây phương”, và sự việc Moscow đã đứng ra chuyển vận lô hàng của sáu mươi tấn súng M16 của Mỹ bỏ lại tại Việt Nam, thông qua Cuba và Nicaragua, và để nhập vô El Salvador. Nhưng khổ cái, là các vị từng chịu đứng ra chỉ trích, đã không hề biết được điều này, và họ vẫn cứ tiếp tục lớn tiếng phản đối, với mọi nổi phẫn nộ về đạo lý, mà cũng đã từng thúc đẩy những người tiền nhiệm của họ, để dám từng đoan chắc với chúng ta là, người dân Đông Dương rồi thì cũng sẽ khá hơn, nếu mà Quốc hội chỉ chịu chấm dứt viện trợ cho Sài Gòn mà thôi.

Chiến dịch “nhân quyền” nhằm cắt đứt viện trợ cho El Salvador và nhóm ‘contras’ thì  cũng khiến ta nhớ lại kinh nghiệm thời tranh luận về vụ Việt Nam mà thôi. Các thất bại thiệt sự  thì lại cũng đều đã bị phóng đại một cách gian ác, và sự kiện thực tế về chính sách đàn áp của Sandinista, thì cứ lại bị bỏ qua, không hề ai nói tới gì cả.

Và quả đúng vậy, những điểm trùng hợp giữa các chiến thuật trước kia của Việt Cộng, với những gì mà đám lãnh đạo theo chủ nghĩa Mác-Lênin tại Nicaragua đang thi hành, lại càng lộ liễu hơn nhiều vào năm ngoái, nhân khi tôi đọc được một bài viết của Larry Harrison, người mà trong những ngày đầu của chế độ Sandinista, đã là giám đốc của nhiệm sở U.S. AID ở Managua. Ông đã ghi nhận là bất chấp mọi cố gắng vượt bực của chính quyền Carter, nhằm ráng giao hữu thân thiện với Nicaragua sau cuộc cách mạng, thì các báo chí và chính sách tuyên truyền quốc nội của họ, vẫn cứ tiếp tục phổ biến những vu cáo kinh khủng đối với Hoa Kỳ. Ông ta có nêu lên vấn đề này với một thành viên của nội các Sandinista, và người này bèn trả lời: “Ông bạn quả thật không hiểu chút gì cả về cái gọi là chân lý cách mạng. Chân lý đó phải nhằm phục vụ cho các mục tiêu của cuộc cách mạng”. 63 Đó quả là một tiếng chuông vang điếc lổ tai tôi, và khiến lần đầu tiên trong đời, tôi đã phải tìm đọc quyển bốn của bộ Ho Chi Minhs Selected Works (Tuyển tập Cộng trình Hồ Chí Minh), mà trong đó, tôi đã tìm được lời tuyên bố này, trong một bài diển văn vào năm 1956: “Chân lý là điều gì có lợi cho Tổ quốc và nhân dân. Bất kỳ những gì có phương hại đến lợi ích của Tổ quốc và nhân dân thì đều không phải là chân lý. Để phấn đấu phục vụ Tổ quốc và nhân dân thì cần phải tuân theo chân lý“. 64

Bọn địch theo chủ nghĩa Mác-Lênin của chúng ta, quả đã định nghĩa lại cái “chân lý”. Và khi nhận ra được điều này, thì chúng ta cũng sẽ dễ hiểu hơn, cái tay Bộ trưởng Ngoại giao Nicaragua cũng đã từng nghỉ gì, nhân khi tuyên thệ khai trình trước Tòa án Thế giới, y đã có khẳng định rằng “Thật ra, chính phủ của chúng tôi không hề tham gia, và đã không hề được tham gia trong việc cung cấp vũ khí hay các nguồn tiếp liệu khác cho bất kỳ phe phái nào trong cuộc nội chiến ở El Salvador cả”.

Kết Luận

Nói một cách ngắn gọn, thì chúng ta cần phải bác bỏ mọi gian dối, để nêu lên sự thật về vụ Việt Nam, không phải là nhờ vậy thì sẽ giúp được nhân dân Đông Dương, hay làm hồi sinh bao triệu sinh linh, nhưng chỉ vì cũng chính cái kiểu chiến thuật gian dối và lừa đảo đó, thì lại hiện đang được sử dụng chống lại chúng ta, trong ý đồ tước bỏ quyền tự do của mọi người khác.

Đa số áp đảo trong những người biểu tình phản đối cuộc chiến Việt Nam, thì cũng đã đều là những người thành tâm, chừng mực và cũng ái quốc như bất cứ ai trong chúng ta. Nếu quý vị mà nghỉ là tôi gợi ý rằng họ gian ác, dưới một khía cạnh nào đó, thì quả là quý vị đã hiểu lầm tôi mất rồi. Nhưng với tất cả sự ngây thơ của họ, hành động của họ, cũng mang đầy hậu quả. Cũng vì các cuộc biểu tình của họ, hàng chục triệu sinh linh đã bị cướp mất đi tự do, và hàng triệu người khác, thì đã phải bỏ mạng rời xa thế gian này. Rồi thì, mổi một người biểu tình sẽ ngay chính bản thân họ, rồi cũng sẽ phải trực diện với thực tế đó.

Những ai mà am tường được những gì thực sự từng xảy ra ở Việt Nam, và những gì đang tiếp tục xảy ra hàng ngày ở Trung Mỹ, thì cùng đều có một nghĩa vụ về đạo đức cao cả hơn. Chúng ta không thể tự bào chữa là vì mình đã không biết, là chúng ta đã bị lừa dối. Nếu chúng ta không ráng làm, với tất cả khả năng của chúng ta, hầu điều chỉnh lại cho đúng cái tài liệu  lịch sử đầy huyền thoại về trận chiến Việt Nam, và để tìm hiểu và cùng chia sẻ với đồng bào của chúng ta về cái thực tế đang diễn ra ở Trung Mỹ, thì một cách công bình, chắc chắn chúng ta sẽ phải gánh chịu phần nào trách nhiệm về cái bi kịch, mà chắc chắn rồi, cũng sẽ xẩy ra thôi, nếu mà sự thật không được tái lập. Bởi vì, cuối cùng, thì rồi chúng ta sẽ không thể nào mà đi tự bào chữa bằng cách chỉ đơn giản nói rằng “Chúng tôi đã không được biết”.

 Ghi Chú

  1. Đọc, ví dụ, R. Turner, Vietnamese Communism: Its Origins and Development, trang52 (1975).

2. Lucien Bodard có viết:

Ở Bắc kỳ thì Hồ Chí Minh đã không hề nương tay với các người Quốc gia: y  đã ra lệnh tàn sát họ . . . Hàng ngàn, có lẽ cả hàng chục ngàn người, đã bị thủ tiêu trong năm 1945, năm 1946 và cả về sau đó nữa . . . Chúng ta cũng đã biết là kết cuộc thì đã ra sao . . . chính sách của Hồ Chí Minh đã cho phép binh sĩ của tướng Leclerc đến và cách thức mà các lực lượng viễn chinh đã để yên cho Việt Minh tiêu diệt các người phe Quốc gia, vì giới này tận lòng căm thù Pháp cũng như là bài ngoại. Và đã thực sự xẩy ra việc họ bị quét sạch, hay ít ra thì cũng gần như là vậy thôi. L. Bodard, The Quicksand War: Prelude to Vietnam208-09 (1967). Đọc thêm Bernard Fall viết về Võ Nguyên Giáp trong quyển Vo Nguyen Giap, People’s War, People’s Army (Praeger ed.); và Turner, viện dẫn số 1 tại trang 58-59.

  1. Đọc, ví dụ, H. Zinn, Vietnam: The Logic of Withdrawal, trang38 (1967); và B. Spock với M. Zimmerman, Dr. Spock on Vietnam, trang 19 (1968).
  1. B. Fall, The Two Viet-Nams, trang68-69 (lần tái bản có duyệt lại năm 1964).
  1. The Pentagon Papers, trang3 (Gravel xb. 1971). Nói cho công bình thì tài liệu The Pentagon Papers đã có ảnh hưởng còn cực kỳ khốc liệt hơn cả các lập luận chính yếu vẫn thường được Tả phái cùng các kẻ chỉ trích cuộc chiến Việt Nam đối với chính sách của chính phủ. Đọc, ví dụ, R. Turner, Myths of the Vietnam War: The Pentagon Papers Reconsidered (1972).
  1. The Pentagon Papers, viện dẫn số 5 tại trang 32.
  1. Như trên tại trang 199.
  1. Đọc, ví dụ, J. Gavin, Crisis Now, trang62-63 (1968), mà đã viết là Hồ nguyên là “một kẻ có khuynh hướng phối hợp chủ nghĩa ái quốc với chủ nghĩa cộng sản từng được gán cho Thống chế Tito”.
  1. Với nhiều chi tiết hơn, đọc Turner, viện dẫn số 1, chương 1.
  1. Vai trò phục vụ Quốc tế cộng sản Comintern này vẫn thường được công nhận công khai trong các tài liệu viết của Việt Cộng. Đọc, ví dụ, 2 Ho Chi Minh, Selected Works, trang145 (1961).
  1. Fall, viện dẫn số 4 tại trang 235.
  1. Đọc, ví dụ, 1 J. Buttinger, Vietnam: A Dragon Embattled, trang155-56 (1967).
  1. New York Times, 19 tháng 3 năm 1950, Đoạn 4, tại trang 2.
  1. Như trên, 16 tháng 3 năm 1950.
  1. Vietnam News Agency, Hà-nội, 8 tháng 9 năm 1957 (tuyên bố của Hoàng Văn Hoan trước 700 cán bộ đảng). Đọc thêm, 4 Ho Chi Minh, viện dẫn số 10 tại trang 257.
  1. Lê Duẫn, On Some Present International Problems, trang51-52 (1964).
  1. Như trên tại trang 49. Đọc thêm như trên tại trang 70, 179.
  1. 3 Hồ Chí Minh, viện dẫn số 10 tại trang 262.
  1. 4 Như trên, trang 182.
  1. Phạm Văn Đồng, XVAnniversary of the DRV 1945-1960, tại trang 41 (1960).
  1. Trích bởi Turner, viện dẫn số 1 tại trang 112.
  1. Becker, “The Hanoi Pact,” The New Republic, 20 tháng 10 năm 1986, trang 33.
  1. Pentagon Papers, viện dẫn số 5 tại trang 134.
  1. Như trên, trang 119.
  1. Như trên, trang 140.
  1. Như trên.
  1. Như trên, trang 140, 147.
  1. Như trên, trang 247.
  1. Như trên, trang 121.
  1. Final Declaration of the Geneva Conference(21 tháng 7 năm 1954), không ký thự, điều 7. Đọc  thêm Agreement on the Cessation of Hostilities in Vietnam (20 tháng 7 năm 1954), được Pháp và Việt Minh đồng ký thự, điều 14(a).
  1. The Pentagon Papers, viện dẫn số 5 tại trang 560, 570.
  1. Như trên, trang 570-71.
  1. Đọc, ví dụ, Turner, viện dẫn số 1 tại trang 193-94, 202-03, 215-17.
  1. D. Eisenhower, The White House Years: Mandate for Change, trang372; (1963). Phần nhấn mạnh được thêm.
  1. The Pentagon Papers, viện dẫn số 5 tại trang 296. Bernard Fall có viết về “thành tích ‘tuyệt đối thanh liêm …” của Diệm, viện dẫn số 5 tại trang 239.
  1. The Pentagon Papers, viện dẫn số 5 tại trang 298.
  1. Turner, viện dẫn số 1 tại trang 52.
  1. The Pentagon Papers, viện dẫn số 5 tại trang 298.
  1. Như trên, trang 252.
  1. Đọc Turner, viện dẫn số 1 tại trang 142-43.
  1. The Pentagon Papers, viện dẫn số 5 tại trang 246.
  1. Như trên, tại trang 245.
  1. G. Kahin và J. Lewis, The United States in Vietnam, trang120 (1967).
  1. Pentagon Papers, viện dẫn số 5 tại trang 260.
  1. Đọc, ví dụ, Turner, viện dẫn số 1 tại trang 180-82.
  1. “We Lied to You”, Economist, February 26 tháng 2 năm 1983. Nhân lần phỏng vấn ngày 16 tháng 2 năm 1983 của Truyền Hình Pháp, tướng Võ Bẩm đã tuyên bố:

Ngày 19 tháng 5 năm 1959, tôi đã  vinh dự được Đảng Cộng sản Việt Nam giao phó trọng trách  mở đường mòn Hồ Chí Minh. . . để đưa cán bộ, bộ đội, đạn dược và vật tư y tế xuôi Nam và do đó, cũng là để thi hành mệnh lệnh của Hội nghị lần mười lăm Đảng Cộng sản Việt Nam, mà đã quyết định mở đầu một cuộc tấn công quân sự vào miền Nam, hầu thống nhất đất nước .

  47. Pentagon Papers, viện dẫn số 5 tại trang 253.

  1. Sutherland, “Free-swinging Press keeps Saigon Ducking,” Christian Science Monitor, 18 tháng 9 năm 1970.
  1. Life, 17 tháng 7 năm 1970, trang 29.
  1. Hạ nghị viện, Vietnam and Korea: Human Rights and U.S. Assistance, A Study Mission Report of the Committee on Foreign Affairs, trang5 (Quốc hội Nhiệm kỳ 94, Khóa 1,  9 tháng 2 năm 1975).

*.   Thomas Jefferson là vị Tổng Thống thứ 3 của Hoa Kỳ, và ông đặc biệt chủ trương một chính sách can thiệp tối thiểu của chính quyền trung ương, các quyền cá nhân tuyệt đối và tính ưu việt của một nền kinh tế cùng một xã hội nông nghiệp (phụ chú của người chuyển ngữ).

  1. Đọc, ví dụ, Turner, viện dẫn số 1 tại trang 130-43; 155-63.
  1. Trích dẫn bởi Ledeen, “Europe—The Good News and the Bad,” Commentary, Tháng 4 Năm 1979, tại trang 53.
  1. Như trên.
  1. Sagan, “Vietnams Postwar Hell,” Newsweek, 3 tháng 5 năm 1982, trang 13.
  1. Trích dẫn trong báo Time, 25 tháng 4 năm 1983, trang 85.

**. Thống kê vào năm mà tác giả trình bày đề tài này. Hiện nay, vào năm 2015, thì tổng số đã lên tới 93.744.550 người theo: (phụ chú của người chuyển ngữ)

http://www.worldometers.info/world-population/vietnam-population/

  1. Đọc, ví dụ, U.S. Department of State, Country Reports on Human Rights Practices for 1984,phúc trình Report Submitted to the Senate Comm. on Foreign Relations and House Comm. on Foreign Affairs, Quốc hội Nhiệm kỳ 99, Khóa 1, Tháng 2 Năm 1985, trang 891.
  1. Đọc, ví dụ, Branigan, “Soviet Military Operations Seen Increasing in the Pacific,” The Washington Post, 1 tháng 8 năm 1986, trang A17, cột 1.
  1. The Editors, “Vietnam in America: A Preface,” The New York Times Magazine, 31 tháng 3 năm 1985, trang 27.
  1. Một bài phê bình chỉ trích vai trò của giới báo chí tuyệt vời đã được viết bởi Elegant, “How to Lose a War,” Encounter, Tháng 8 Năm 1981, trang 73.
  1. Elizabeth Becker, viện dẫn số 22 tại trang 28, có ước lượng “gần hai triệu người Kampuchia” — mà tác giả đã mô tả như “gần bằng với một phần tư” tổng dân số Kampuchia —đã thiệt mạng dưới Pol Pot. Arnold R. Isaacs, tác giả quyển Without Honor: Defeat in Vietnam and Cambodia, thì ước lượng đã có “tới 3 triệu người từng bị xử tử hay thiệt mạng vì kiệt sức, đói kém hay bệnh tật”. Isaacs, “Cambodia: No Hands are Clean,” The Chicago Tribune, 18 tháng 3 năm 1985, trang 11. Về những ước lượng lên tới hơn cà hai triệu người thì có Gershman, “After the Dominoes Fell,” Commentary, Tháng 5 Năm 1978, trang 53.
  1. H. Summers, On Strategy, trang1 (1982).
  1. Phần chung, hãy đọc R. Turner, Nicaragua v. United States: A Look at the Facts(1987).
  1. Harrison, “We Tried to Accept the Sandinista Revolution,” Encounter, Tháng Chạp năm 1983, trang 75.
  1. 4 Ho Chi Minh, viện dẫn số 10 tại trang 176.

 

*****

 

%d bloggers like this: