Vượt Tường Lữa Internet

Vượt Tường Lữa Internet

Làm thế nào để công an Việt Nam không đọc được email của bạn?

Để kiểm soát nguồn thông tin từ trong nước với hải ngoại, nhà nước đã cho thành lập lực lượng công an Internet nhằm theo dõi, ghi nhận, thu thập, gạn lọc và phát hiện những email bất lợi cho chế độ, đồng thời truy bắt những nhân vật vận động cho dân chủ, nhân quyền.

Đỗ Hiếu, phóng viên đài RFA

2007-11-23

http://www.rfa.org/vietnamese/about/help/HowToPreventYourEmailsFromBeingReadByVnPolice_DHieu-20071123.html/vdh111307.mp3/inline.html

Với sự phát triển nhanh chóng của mạng thông tin toàn cầu Internet, tại Việt Nam, hiện giờ các nhà đấu tranh cho dân chủ cũng triệt để khai thác phương tiện thông tin hữu hiệu này.

@ RFA

Để kiểm soát nguồn thông tin từ trong nước với hải ngoại, nhà nước đã cho thành lập lực lượng công an Internet nhằm theo dõi, ghi nhận, thu thập, gạn lọc và phát hiện những email bất lợi cho chế độ, đồng thời truy bắt những nhân vật vận động cho dân chủ, nhân quyền.

Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động vừa phổ biến cách thức có thể vô hiệu hóa hoạt động của lực luợng công an Internet.

Mời quý vị theo dõi thêm chi tiết qua cuộc trao đổi giữa phóng viên Đỗ Hiếu của RFA với ông Đoàn Việt Trung, Tổng Thư Ký, UBBVNLĐVN, hiện định cư tại Úc Châu .

Đỗ Hiếu: Thưa ông, mới đây chúng tôi được biết là Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam mới phổ biến cách thức làm sao có thể giữ an toàn cho email, xin ông cho biết trong bối cảnh nào Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Đọng Việt Nam có nhu cầu viết bài này và phổ biến đến tất cả người Việt toàn thế giới?

Ông Đoàn Việt Trung : Từ Khi Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam chúng tôi được thành lập cách đây khoảng hơn môt năm thì chúng tôi đã bắt đầu làm việc nhiều với một số người trong nước mà cũng cùng một chí hướng, tức là tranh đấu cho người lao động có thể lập được công đoàn để bảo vệ cho quyền lợi của họ.

Khi chúng tôi làm việc với nhau, chúng tôi nhận thấy qua kinh nghiệm làm việc thực tiễn thì nhận thấy là có nhu cầu cần phải giữ cho công an tin học của nhà nước không thể nào đọc lén email của chúng tôi được, tại vì nếu họ đọc lén được thì từ đó họ có thể truy ra những anh em làm việc với chúng tôi ở trong nước và từ đó sẽ gây hại cho họ.

Qua kinh nghiệm làm việc thực tiễn đó chúng tôi có được một số phương pháp, nhưng khi nghĩ rộng ra thì thấy không phải chỉ có chúng tôi mới có nhu cầu đó mà có rất nhiều người khác – những người tranh đấu trong nước về đủ mọi đề tài, nhiều tổ chức khác ở hải ngoại này nếu có liên lạc với họ, cũng như là những thân hữu bạn bè của họ ở ngoài này, vì thế chúng tôi thấy có lẽ bài này nên được phổ biến cho thêm nhiều người biết về cách làm sao giữ cho liên lạc qua lại ra vào Việt Nam hay ngay bên trong Việt Nam để giữ được an toàn.

Đỗ Hiếu : Làm sao ông có thể biết được là nhà nước Việt Nam tuyển dụng một lực luợng công an tin học để chuyên theo dõi và ghi nhận hầu như là tất cả các nội dung email trao đổi giữa những nhà tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền trong nước với nhau và với người hải ngoại?

Thứ nhất là thính giả nên có một địa chỉ mà phổ biến bao nhiêu cũng được. Dĩ nhiên là địa chỉ đó thì không có viết gì cần phải phải bảo mật. Thứ nhì là nếu mà có viết gì cần phải bảo mật với một số người thì hãy có một số địa chỉ email riêng. Mỗi một địa chỉ đó chỉ nói cho một hoặc một số người nào đó mà mình tin cẩn, mình liên lạc với họ và chỉ có họ mới biết địa chỉ email này mà thôi.

Ông Đoàn Việt Trung : Thưa anh, tôi có thể đưa ra vài thí dụ. Cách đây khoảng một năm có một nhà tranh đấu cho dân chủ trong khi đang ngồi ở một quán cafe internet thì đã bị công an ập đến bắt. Sở dĩ anh bị bắt như vậy là tại vì địa chỉ email của anh đã bị phát hiện bởi hệ thống và những công an tin học của nhà nước.

Một thí dụ khác là hồi gần đây có một người tị nạn chính trị bên Campuchea, thân nhân của họ ở Việt Nam đã bị công an kêu lên, và khi thẩm vấn người thân nhân đó thì công an đã đưa ra cho người đó thấy những email qua lại giữa người đó và thân nhân của người đó ở bên Campuchea. Điều đó chứng tỏ cho thấy là công an đã đọc lén email giữa hai người này, mặc dù là email riêng. Tuy họ đọc lén như vậy nhưng họ vẫn ngang nhiên ngạo nghễ đưa cho người ở Việt Nam coi cái email riêng mà họ đã in ra như vậy đó anh.

Đó là hai thí dụ trong số nhiều việc mà chúng tôi có thể kể ra để cho thấy việc công an tin học nhà nước có theo dõi các địa chỉ email và các cách đọc lén email qua lại là chuyện có thật. Tôi xin thưa là những email đó không phải là chỉ có email của người trong nước ra ngoài hay từ ngoài vào mà cũng có thể là email giữa những người tranh đấu sống tại Việt Nam họ viết cho nhau cũng có thể bị công an theo dõi nữa.

Đỗ Hiếu : Thưa ông, như vậy là công an tin học của nhà nước Việt Nam không có mật mã thì làm sao họ có thể vào đọc được tất cả những email mà các nhà đấu tranh dân chủ trong nước trao dổi với nhau, hoặc là liên lạc với thế giới bên ngoài?

Ông Đoàn Việt Trung : Vâng, thưa ông, chuyện đó thực ra không khó tí nào. Muốn đọc email thì cong an tin học của nhà nước họ chỉ cần có 2 thứ: thứ nhất là cái địa chỉ email của người gửi và người nhận, và thứ nhì là họ cần phải làm sao đi vào được nội dung của email, nắm được cái email đó.

Thế thì, cái thứ nhất, thưa anh, thật là quá dễ bởi vì có một số nhà dân chủ trong nước có thể nói là không cẩn thận cho lắm về việc phổ biến địa chỉ của mình. Có nhiều người họ chỉ dùng có một địa chỉ thôi để liên lạc, không những liên lạc với những người mà họ cần bảo mật mà cũng dùng cái địa chỉ đó để liên lạc với những người một cách tổng quát nữa. Thành ra với những địa chỉ được phổ biến nhiều như vậy thì công an họ dễ dàng theo dõi.

Còn về nội dung của email làm sao công an có thể nắm được thì tôi xin thưa như thế này. Với một người trong nước thì có hai trường hợp, trường hợp thứ nhất họ dùng cái web server, tức là nơi chứa thư từ của họ, cái web server Việt Nam nếu mình dùng địa chỉ email của mình tận cùng bằng .vn thì trong trường hợp đó tức là máy computer chứa email của mình nằm ở trong Việt Nam, những máy computer đó không phải do nhà nước làm chủ thì nhà nước cũng đều có thể quản trị cả, họ có thể đòi hỏi nội dung cả, vì thế mà họ dễ dàng đọc email của mình mà không cần mật mã. Đó là trường hợp thư nhất, tức là dùng địa chỉ email có tận cùng bằng .vn .

Cũng có những người dùng địa chỉ như gmail, hotmail, yahoo! v.v. thỉ trong trường hợp đó thư của họ không chứa trong web server trong nước mà giữ ở cái server của những hãng như là gmail, hotmail, yahoo! ở tuốt bên Mỹ, thế nhưng trong những trường hợp đó khi họ dùng những program để đi vào website của yahoo!, gmail, v.v. để đọc email của họ thì họ phải đi qua web server, tức là máy computer mà nó nối giữa hệ thống internet trong nước với hệ thống internet trên thế giới tự do bên ngoài, và ngoài ra những nội dung đó cũng chạy qua những đường dây cáp ở trong nước, những đường dây cap nối tỉnh này qua tỉnh khác, những đường dây cap đó thì chủ cũng là nhà nước.

Vì thế cho nên nhà nước có thể đọc được nội dung của email đó mà không cần có mật mã, bằng hai cách, hoặc là họ chận email tức là những tín hiệu qua lại giữa những web server, hoặc họ chận lại trên đường dây cap đó để họ đọc lén.

Nhưng nếu trong quý thính giả có một số người là những người tranh đấu cho Việt Nam thì vì tầm mức nguy hiểm cho nên quý vị phải làm thêm một số điều khác nữa như thế này, là khi mình viết email thì nội dung email nên viết vô trong một tài liệu của Microsoft Word, xong rồi khoá nó lại, dùng một mật mã (tiếng Anh gọi là encryption) khoá nó lại, xong rồi thì mình zip bằng Winrar hay winzip, rồi cho nó vào bên trong attach vào email thay vì thư của mình trong email.

Đỗ Hiếu : Thưa ông, về cách thức mà Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam muốn hướng dẫn những người sử dụng email để có thể bảo vệ an toàn cho họ thì gồm có những bước kỹ thuật như thế nào?

Ông Đoàn Việt Trung : Trước khi nói về kỹ thuật tôi xin thưa về lối suy nghĩ trong đầu của mình. Việc đầu tiên mình hãy nghĩ tới email của mình, cái địa chỉ đó giống như một nơi mình chôn giấu gia tài và cái nội dung bên trong email nó giống như là gia tài của gia đình mình. Mình hãy coi nó là quý, bởi vì nếu có ai nắm được thì có thể có một số người sẽ phải vô tù. Quý như vậy đó thì mình sẽ thấy là bỏ công ra một chút để khoá tay công an cũng rất là đáng.

Nói về chi tiết thì phương pháp đó có được đăng trong bài của chúng tôi ở trang web baovelaodong.com, nhưng tôi xin thưa sơ sơ như vầy: Thứ nhất là thính giả nên có một địa chỉ mà phổ biến bao nhiêu cũng được.

Dĩ nhiên là địa chỉ đó thì không có viết gì cần phải phải bảo mật. Thứ nhì là nếu mà có viết gì cần phải bảo mật với một số người thì hãy có một số địa chỉ email riêng. Mỗi một địa chỉ đó chỉ nói cho một hoặc một số người nào đó mà mình tin cẩn, mình liên lạc với họ và chỉ có họ mới biết địa chỉ email này mà thôi.

Xong rồi khi mình email cho họ, dĩ nhiên những điều gì không cần bảo mật thì cứ viết địa chỉ email bình thường, viết một cách bình thường như từ xưa tới nay. Nhưng nếu có gì cần phải bảo mật thì dùng địa chỉ email bí mật đó mà viết cho họ.

Khi viết cho họ thì cái địa chỉ của họ quý thính giả đừng bỏ dịa chỉ của họ vào hàng “toânhy “CC” (tức người nhận) mà hãy bỏ vào hàng “BCC” tức là phần mà email vẫn đến người đó nhưng không ai có thể đọc được, biết được là email đó đã được gửi tới địa chỉ đó. Như vậy công an sẽ không tìm ra được cái địa chỉ email của họ.

Đó là những phương pháp mà tôi nghĩ là đại đa số ai cũng có thể làm được.

Nhưng nếu trong quý thính giả có một số người là những người tranh đấu cho Việt Nam thì vì tầm mức nguy hiểm cho nên quý vị phải làm thêm một số điều khác nữa như thế này, là khi mình viết email thì nội dung email nên viết vô trong một tài liệu của Microsoft Word, xong rồi khoá nó lại, dùng một mật mã (tiếng Anh gọi là encryption) khoá nó lại, xong rồi thì mình zip bằng Winrar hay winzip, rồi cho nó vào bên trong attach vào email thay vì thư của mình trong email.

Tại sao như vậy?

Là tại vì công an mỗi ngày có cả triệu triệu email đi vào Việt Nam thì làm sao họ đọc được mọi email, cho nên họ rà, họ kiếm trong những email trong thân hay trong phần “to” hay “BCC” hay phần của người gửi những chữ gì mà họ muốn kiếm. Khi họ muốn kiếm trong thân mà những gì mình viết lại không viết trong thân mà lại viết trong tài liệu đính kèm thì họ sẽ khó rà hơn nhiều.

Và nhất là những tài liệu mình đã khoá lại thì nếu họ không có mật mã thì họ không có cách nào mà mở tài liệu đó. Để khoá và để mở tài liệu đó thì quý vị và người kia cần phải có mật mã. Mật mã đó nên cho nhau biết bằng điện thoại vì nếu họ đã đọc được email thì họ cũng có thể biết được mật mã đó luôn.

Và tôi xin nhắc lại là những chi tiết này có đăng trên trang web của Uỷ Ban Bảo Vệ Nguời Lao Động Việt Nam, địa chỉ làwww.baovelaodong.com .

Đỗ Hiếu : Chúng tôi xin cảm ơn ông Đoàn Việt Trung, Tổng thư ký của Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam, đã dành thì giờ cho Đài RFA.

Ông Đoàn Việt Trung : Dạ, xin kính chào ông. Kính chào quý thính giả.

© 2007 Radio Free Asia

*********

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Proxy_Power_TMi-20071114.html

Các phương pháp mới giúp vượt tường lửa ngăn chận internet

2007-11-14

Trà Mi, phóng viên đài RFA

Vào khi các chính phủ độc tài tăng cường siết chặt quản lý internet để ngăn chặn người dân tiếp cận với các luồng thông tin tự do bên ngoài, cũng là lúc các phương pháp vượt tường lửa giúp bảo vệ cái quyền căn bản đó của người dân, xuất hiện ngày càng nhiều hơn, tân tiến hơn, và hữu hiệu hơn.

Trà Mi có bài giới thiệu đến quý vị một vài kỹ thuật hỗ trợ phổ biến và hữu dụng nhất hiện giờ:

image001

Trang web anonymouse, nơi cung cấp proxy giúp vượt trường lửa.

Trò Mèo đuổi Chuột trên internet

Firewall và Anti-firewall có lẽ là trò ‘mèo đuổi chuột’ căng thẳng nhất trên thế giới hiện nay. Sự kiểm soát và lọc chặn thông tin trên net tại các quốc gia độc tài càng tinh vi, thông thạo bao nhiêu, người dân càng quýêt tâm tìm mọi cách phá vỡ rào cản, để được thực thi quyền tự do cơ bản của mình bấy nhiêu.

Trong số các công cụ vượt tường lửa hiệu quả được nhiều cư dân mạng khắp nơi trên thế giới ưa chuộng phải kể đến Proxy.

Với Proxy, người sử dụng net có thể click chuột truy cập vào bất cứ trang mạng hay thông tin nào trên net một cách an toàn, thông qua các máy chủ trung gian, thường được đặt tại các nứơc dân chủ tiên tiến.

Trang web proxy phổ biến nhất hiện nay là http://www.anonymouse.org , với hơn 3 triệu lượt người truy cập mỗi ngày. Ngoài ra, còn có những trang khác cũng được nhiều người sử dụng, như http://www.anonymizer.com , http://www.anonymizer.com http://www.proxify.com , hay http://www.the-cloak.com chẳng hạn.

Những trang web này là công cụ sẵn có và dễ dàng nhất giúp bạn phá vỡ bức tường lửa ngăn chặn thông tin của nhà nước. Dễ dàng là vì bạn không cần phải có kiến thức về công nghệ thông tin vẫn có thể sử dụng được, bạn cũng không cần tải phần mềm nào về máy của mình.

Và quan trọng hơn cả, là có rất nhiều trang web proxy như vậy được phổ biến rộng rãi cho mọi người khắp nơi sử dụng. Khi vào những trang web này, bạn chỉ cần đánh vào địa chỉ các trang bị ngăn chặn mà bạn cần truy cập, và sau đó, thoải mái tìm đọc thông tin mà không sợ để lại dấu vết gì cả.

Một thính giả tại Sài Gòn thường xuyên ‘quá cảnh’ trang http://www.anonymouse.org để truy cập vào website của đài RFA, chia sẻ kinh nghiệm:

“Mình đánh địa chỉa trang web http://www.anonymouse.org vào internet explorer rồi vào thẳng. Bên dứơi trang này, có một dòng để mình đánh địa chỉ cần truy cập vào. Mình múôn vào trang web nào, cứ việc đánh địa chỉ thì nó link trực tiếp cho mình, giúp vượt tường lửa. Theo tôi, hiện giờ trang anonymouse là công cụ vượt tường lửa hiệu quả nhất.”

Một yếu điểm của các trang proxy vượt tường lửa là khi chính quyền phát hiện ra chúng, thì họ cũng đặt tường lửa ngăn chặn không cho người dân tiếp xúc với các công cụ này. Vì vậy, nhiều người sinh sống tại nứơc ngoài đã tạo ra những trang web cá nhân, trong đó có kèm theo các đường link vào các trang proxy hoặc hướng dẫn, hay cung cấp các công cụ vượt tường lửa cho người thân của họ tại các nước bó hẹp thông tin.

image002

Psiphon, phần mềm vượt tuờng lửa,sản phẩm của phòng thí nghiệm Citizen Lab thuộc đại học Toronto.

Những công cụ mới: Psiphon, TOR

Thời gian gần đây, giới cổ võ tự do internet trên thế giới đã cho ra lò những sản phẩm vượt tường lửa độc đáo hơn, cung cấp cho người sử dụng không chỉ các trang web proxy, mà cả các phương tiện tạo proxy như các chương trình mang tên Psiphon hay TOR.

Với Psiphon, một cư dân tại một quốc gia dân chủ nào đó, như Singapore chẳng hạn, có thể biến máy tính của mình có chức năng hoạt động như một proxy, để người quen hay bạn bè ở các nứơc siết chặt internet như Việt Nam, có thể ‘quá cảnh’ máy tính anh ta để truy cập thông tin.

Nghĩa là, người này chỉ cần cài đặt chương trình Psiphon miễn phí vào máy tính của mình, sau đó đưa những thông tin kết nối cho người thân, bạn bè ở các quốc gia bị kiểm soát internet.

Những thông tin này bao gồm địa chỉ IP của máy chủ, tên đăng ký sử dụng, và mật khẩu. Khi có được những thông tin đó, người sử dụng ở các nước thiếu tự do internet sẽ có thể tha hồ truy cập vào bất cứ trang web nào mà họ thích, tránh được sự cản trở của chính quyền.

Kể từ khi được trình làng vào năm ngoái đến nay, đã có trên 100 ngàn cư dân mạng tại nhiều nứơc biến máy tính cá nhân của mình thành công cụ giúp người khác vượt tường lửa.

Trong một cuộc phỏng vấn trứơc đây với Ban Việt Ngữ chúng tôi, giáo sư Ronald Deibert, Giám đốc phòng thí nghiệm Citizen Lab thuộc trường đại học Toronto (Canada), nơi nghiên cứu phát triển Psiphon, nói về tính hữu dụng của chương trình này:

“Thật ra, một trong những mục tiêu chính của chúng tôi khi thiết kế ra chương trình Psiphon là làm thế nào để giảm thiểu càng nhiều càng tốt các dấu vết sử dụng Psiphon trên máy tính của người truy cập ở các nước ngăn chặn internet.

Vì vậy, nếu bạn là người sử dụng Psiphon ở những nước đó, bạn không cần phải cài đặt chương trình nào hay phần mềm nào vào máy cả. Bạn bè hay người thân của bạn ở ngoài nước sẽ thực hiện những điều này. Việc duy nhất bạn cần lưu ý là mỗi lần sau khi truy cập các trang web, bạn chỉ cần xoá bỏ phần tự động lưu trữ dữ liệu trong trình duyệt web là có thể xoá sạch tất cả mọi dấu vết.”

image003

TOR, công cụ giúp bảo mật thông tin do các nhà nghiên cứu Hoa Kỳ phát triển.

Muốn sử dụng Psiphon, cả hai phía, gồm người cung cấp, tức người có chương trình Psiphon cài đặt vào máy, và người sử dụng nhờ, đều phải online cùng lúc. Đây cũng là điểm bất lợi của Psiphon.

Kỹ thuật proxy tinh vi nhất hiện nay có thể nói là TOR, do một nhóm nghiên cứu tại Hoa Kỳ tạo ra.

TOR là phần mềm máy tính có chức năng xoá dấu vết, dấu địa chỉ xuất xứ của người truy cập khi họ gửi, nhận, hay đọc thông tin trên mạng internet.

Trong một chương trình trứơc, chúng tôi đã mời bà Shava Nerad, Giám đốc điều hành và phát triển của Dự án TOR tại Hoa Kỳ, giới thiệu về chức năng hoạt động của TOR:

“TOR giúp người sử dụng dấu đi địa chỉ truy cập của họ bằng cách đưa những thông tin trao đổi trên net của người đó qua nhiều máy chủ trung gian khác nhau.

Người sử dụng TOR chỉ cần lên hai trang web của chúng tôi là http://www.tor.eff.org , hoặc trang http://www.torproject.org , để tải phần mềm TOR về máy tính của mình. Trong nhiều trường hợp, chương trình sẽ tự cài đặt ngay lập tức, rất dễ dàng, nhưng cũng có trường hợp hơi khó khăn một tí.

Nếu bạn không truy cập vào được hai trang này, thì vẫn có nhiều trang web khác trên mạng có bản copy của phần mềm này cho mọi người tải về máy. Bạn nên tìm các trang web đó trên net.

Ngoài ra, cũng có nhiều người download được TOR nhờ bạn bè cho mượn bản copy chương trình mà họ đã sao chép ra đĩa.”

Trong trò chơi ‘mèo đuổi chuột’ giữa các chính quyền độc tài và người dân khát khao tự do thông tin ngày nay, TOR được xem là công cụ tốt nhất, giúp các ‘chú chuột thấp cổ bé miệng’ luồn lách linh hoạt để thoát khỏi nanh vuốt của những ‘chú mèo độc tài’.

Một cách khác, người sử dụng internet cũng có thể sử dụng các phần mềm có chức năng như một đường hầm đi xuyên qua tường lửa. Bạn có thể dùng một kênh đã được mã hoá, truy nhập vào máy tính của một người quen ở xứ sở dân chủ hơn. Từ đó, bạn có thể vào bất cứ trang web nào mà mình thích.

Muốn tìm hiểu thêm về phương cách này, bạn có thể vào các trang như http://www.http-tunnel.com , hoặc http://www.hopster.com , hoặc http://www.htthost.com

Những người am hiểu về công nghệ thông tin thì lựa chọn các cách thức truy cập ẩn danh gọi tắt là ACS. Thông tin về các phương pháp hữu hiệu này có lưu trữ tại http://www.Tor.eff.org hay http://www.freenetproject.org

Lời khuyên của giới chuyên môn là bạn cứ thử tất cả những phương cách có sẵn này đi. Nếu chưa được, thì cũng đừng vội nản lòng bỏ cuộc, vì trò chơi “mèo đuổi chuột” vẫn chưa tới hồi kết, bởi “Ở đâu có áp bức, ở đó sẽ có đấu tranh”.

Trong phần Hỗ trợ trên website của Ban Việt Ngữ tại địa chỉ http://www.rfa.org cũng có lưu trữ các bài viết và thông tin giúp vượt tường lửa để quý thính giả tham khảo và chia sẻ với người thân.

© 2007 Radio Free Asia

********

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/TOR-Path_round_Internet_firewalls_TMi-20071104.html

TOR: công cụ mới giúp người sử dụng Internet trong các chế độ độc tài

2007-11-04

Trà Mi, phòng viên đài RFA

Trong một thông cáo báo chí phổ biến đầu tuần này, nhóm nghiên cứu có trụ sở tại Hoa Kỳ đã giới thiệu một phần mềm miễn phí, giúp người dân ở các quốc gia bị kiểm soát internet gắt gao vượt qua bức tường lửa, tiếp cận với các luồng thông tin tự do trên toàn cầu, cũng như tăng cường tính bảo mật và an toàn cá nhân khi trao đổi thông tin hoặc bày tỏ quan điểm trên Internet.

image003

Courtesy torproject.org

Công cụ mới này mang tên TOR.

Để hiểu rõ hơn cách hoạt động và công dụng của TOR cũng như cách áp dụng cụ thể cho trường hợp Việt Nam, Trà Mi hỏi chuyện bà Shava Nerad, Giám đốc điều hành và phát triển của Dự án TOR tại Hoa Kỳ.

Bảo mật và cổ vũ tự do thông tin

Trước tiên, bà Shava Nerad giới thiệu sơ lược về phần mềm bảo mật thông tin TOR: “TOR là phần mềm máy tính có chức năng xoá dấu vết, dấu địa chỉ xuất xứ của người truy cập khi họ gửi, nhận, hay đọc thông tin trên mạng internet.

Ngoài ra, TOR cũng là công cụ giúp người dân ở những quốc gia độc tài có thể vượt từơng lửa để tiếp cận với những luồng thông tin tự do, đa chiều bên ngoài.

TOR được sử dụng cho nhiều mục đích lắm, không chỉ để bảo vệ an toàn cá nhân của ngừơi sử dụng net, mà còn bảo mật các thông tin riêng tư của họ khi trao đổi trên mạng. Chẳng hạn như tôi dùng TOR mỗi khi tôi lên net ở các quán cà phê Wi-Fi.

Bởi lẽ, thừơng ở các quán cà phê Wi-Fi này, với một máy tính xách tay, một người trong phạm vi phát sóng có thể truy nhập vào máy mình, đọc trộm các thông tin trao đổi của mình.

Ngừơi sử dụng TOR chỉ cần lên hai trang web của chúng tôi là http://www.tor.eff.org, hoặc trang http://www.torproject.org, để tải phần mềm TOR về máy tính của mình. Trong nhiều trường hợp, chương trình sẽ tự cài đặt ngay lập tức, rất dễ dàng, nhưng cũng có trường hợp hơi khó khăn một tí”.

Trà Mi: Xin bà cho biết TOR giúp che dấu địa chỉ truy cập của người sử dụng, bảo mật thông tin cá nhân, tránh sự dòm ngó của an ninh mạng bằng cách nào?

Bà Shava Nerad: TOR giúp người sử dụng dấu đi địa chỉ truy cập của họ bằng cách đưa những thông tin trao đổi trên net của người đó qua nhiều máy chủ trung gian khác nhau.

Thông tin từ máy tính của bạn khi đưa tới máy chủ thứ nhất sẽ được mã hoá. Vì vậy, những nhân viên an ninh theo dõi các hoạt động trên mạng không thể biết được nội dung bạn trao đổi là gì, họ chỉ biết là bạn đang liên hệ với một máy chủ TOR mà thôi.

Máy chủ thứ nhất này, khi nhận được thông tin của bạn truyền tới, sẽ thực hiện thêm một thao tác mã hoá nữa, rồi mới chuyển tới máy chủ thứ nhì. Sau đó, thông tin được chuyển tới một máy chủ thứ ba để được giải mã, và cuối cùng là gửi đến địa chỉ ngừơi nhận.

Vào khi thông tin được chuyển tới máy chủ thứ ba, ngừơi ta có thể đọc được nội dung của nó, nhưng không thể biết được nguồn gốc xuất xứ của thông tin đó là từ đâu, bởi đã có sự tương tác can thiệp của hai máy chủ 1 và 2 trứơc đó. Để làm được việc này, chúng tôi đặt rất nhiều máy chủ trung gian ở khắp nơi trên thế giới.

Những điều cần biết khi sử dụng TOR

Trà Mi: Muốn sử dụng phần mềm TOR một cách an toàn, cần phải làm gì, thưa bà?

Bà Shava Nerad: Để sử dụng TOR một cách an toàn, chúng tôi đề nghị một số bứơc sau đây:

Trước tiên, bạn cần tải toàn bộ phần mềm TOR về máy, rồi cài đặt. Tuy nhiên, không phải lúc nào nó cũng tự động vận hành thích ứng với các chương trình trong máy tính của bạn. An toàn nhất, bạn nên sử dụng trình duyệt web Firefox thay vì là trình duyệt web Internet Explorer.

Khi tải TOR về máy, bạn sẽ thấy ngay góc cửa sổ trình duyệt có bảng báo rằng TOR được kích hoạt hay ngưng hoạt. Bảng này cũng giúp bạn mở TOR lên, hay tắt nó đi, trong trình duyệt web của mình.

Ngoài ra, bạn có khi cũng cần phải cài đặt một trình duyệt riêng biệt để không bị java, vì cũng có một vài sự chọn lựa không cho phép các chương trình âm thanh, hình ảnh (tức multi-media plugs-in) hay thậm chí sự chọn lựa ftp trong trình duyệt, có thể làm lộ địa chỉ của bạn.

Bất cứ lúc nào có thể, bạn cũng nên sử dụng phương pháp mã hoá ngay lập tức bằng cách sử dụng https, hay mã hoá email và nội dung chat, như sử dụng gmail chẳng hạn vì gmail cho phép bạn kết nối bằng https.

Lý do là vì, mặc dù phần mềm TOR có thực hiện mã hoá trong các giai đoạn chuyển tải thông tin từ ngừơi gửi đến ngừơi nhận, nhưng tới giai đoạn thông tin được máy chủ thứ ba chuyển tới địa chỉ nhận cuối cùng, thì không thể mã hoá, trừ khi chính bản thân người gửi, là bạn, đã sử dụng phương pháp mã hoá khi gửi ngay từ đầu.

Bạn cần lưu ý đọc kỹ các thông tin chỉ dẫn trước khi tải TOR về, vì vấn đề không chỉ là cài đặt được nó, mà là phải sử dụng được nó một cách hiệu quả. Nhớ là khi tải chương trình về, đừng để trình duyệt web của bạn có những sự lựa chọn mà tôi vừa đề cập ban nãy.

Một khi TOR đã được tải về đúng cách, người ta khó có thể lần ra địa chỉ của bạn mỗi khi bạn truy cập vào mạng để thu thập hay phổ biến thông tin. Thật ra, cũng có khả năng bị truy ra đấy, nhưng phải mất rất nhiều công sức và thời gian. Không có cái gì an toàn tuyệt đối, nhưng vấn đề là bạn biết cách xoay sở để giảm thiểu tối đa những rủi ro có thể xảy tới.

Ứng dụng cho trường hợp Việt Nam

Trà Mi: Những cư dân mạng tại các nứơc kiểm duyệt internet gắt gao như Việt Nam muốn tải phần mềm TOR về máy của họ để sử dụng, cần lưu ý những gì?

Bà Shava Nerad: Ở vài quốc gia, hai trang web để tải chương trình TOR về là http://www.tor.eff.org và trang http://www.torproject.org cũng bị chính phủ đặt từơng lửa ngăn chặn để ngừơi dân không tiếp cận được.

Nếu bạn không truy cập vào được hai trang này, thì vẫn có nhiều trang web khác trên mạng có bản copy của phần mềm này cho mọi ngừơi tải về máy. Bạn nên tìm các trang web đó trên net.

Ngoài ra, cũng có nhiều người download được TOR nhờ bạn bè cho mượn bản copy chương trình mà họ đã sao chép ra đĩa.

Ở những nước kiểm soát internet gắt gao, khi bạn bị phát hiện trên máy tính có chương trình bảo mật TOR cũng có thể là một cái tội. Cho nên, để an toàn hơn nữa, nhiều người đã tải và cài đặt TOR trong các USB hay vào đĩa, cất riêng chỗ khác, để phòng khi máy tính có bị tịch thu thì cũng không bị phát hiện là có sử dụng TOR.

Tại địa chỉ http://www.globalvoicesonline.org, có hướng dẫn chi tiết về cách sử dụng TOR để truy cập, hoặc phổ biến thông tin trên các trang web, trang blog. Nhiều ngừơi ở Việt Nam đã vào trang này để được chỉ dẫn dùng TOR, hầu bảo đảm an ninh cá nhân mỗi khi lên mạng.

Trà Mi: Bà vừa trình bày những ưu điểm của TOR, thế còn những khuyết điểm thì sao ạ?

Bà Shava Nerad: TOR giúp chuyển tải nội dung trao đổi trên mạng của bạn qua nhiều máy chủ khác nhau để xoá địa chỉ gốc, nên quá trình này cũng có thể khiến cho sự truy cập internet của bạn bị chậm đi đôi chút, giống như khi ta muốn làm việc gì an toàn, chắc chắn thì ta phải làm chầm chậm, từ tốn vậy mà.

Trà Mi: Ngừơi sử dụng TOR không cần phải đăng ký một tài khoản riêng với tên truy cập và mật khẩu, phải không ạ?

Bà Shava Nerad: Không, bạn không cần phải đăng ký gì cả. Và nhờ cách thức xếp đặt quá trình chuyển tải thông tin của TOR, nên cho dù có một máy chủ nào trong số 3 máy chủ trung gian mà có là an ninh mạng trá hình đi chăng nữa, thì họ cũng chỉ biết được là có ngừơi đang sử dụng TOR, chứ không biết được nội dung trao đổi, vì thông tin đã được mã hoá ngay từ ban đầu.

Còn khi thông tin đến máy chủ cuối cùng thì có thể biết đựơc nội dung, nhưng lúc ấy, lại không biết được nguồn gốc xuất xứ từ đâu.

Trà Mi: Đã có ghi nhận trường hợp nào sử dụng TOR bị an ninh mạng truy ra được chưa, thưa bà?

Bà Shava Nerad: Chỉ có vài trường hợp những ngừơi tự nguyện làm máy chủ trung gian gặp phiền hà với chính quyền sở tại, chứ chúng tôi chưa có ghi nhận trường hợp nào sử dụng TOR mà bị bắt bớ cả.

Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn bà Shava Nerad, Giám đốc điều hành và phát triển của Dự án TOR tại Hoa Kỳ đã dành thời gian cho cuộc phỏng vấn này.

© 2007 Radio Free Asia

*******

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/RSFLaunchsOnlineCampaignToProtestInternetEnemies_NTran-20071101.html

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới phát động chiến dịch Online toàn cầu chống kiển duyệt Internet

2007-11-01

 Nhã Trân, phóng viên đài RFA

Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới RSFdự định kêu gọi thế giới tham gia một cuộc biểu tình online chống lại những chính quyền bị coi là thù nghịch với Internet vì lâu nay kiểm duyệt, theo dõi gắt gao việc người dân tiếp cận thông tin Mạng.

 image004

Hình ảnh chiến dịch toàn cầu chống việc phong tỏa, kiểm soát, hạn chế Internet tại New York. Photo Reporters Without Borders.

Đài Á Châu Tự Do trao đổi với bà Clothilde Lecoz, Trưởng phòng về Tự Do Internet của Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới, để tìm hiểu chi tiết chiến dịch này qua cuộc phỏng vấn của Nhã Trân. Phần chuyển ngữ do Thanh Trúc trình bày.

Nhã Trân: Thưa bà Clothilde Lecoz, theo chúng tôi được biết Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới dự tính mở chiến dịch vận động thế giới ký tên trên Mạng để phản đối những chính quyền xưa nay chuyên kiểm duyệt Internet và theo dõi những công dân Mạng trong nước?

Bà Clothilde Lecoz: Vâng, điều đó đúng. Cuộc vận động sẽ có hình thức tương tự như lần năm ngoái, là đăng tải online.

Nhã Trân: Ngày giờ chính xác của cuộc vận động này đã được ấn định chưa thưa bà?

Bà Clothilde Lecoz: Chưa, tuy nhiên chiến dịch sẽ được tiến hành ào cùng khoảng thời điểm năm ngoái, là cuối tháng 11.

Nhã Trân: Trước tới nay Tổ chức Phóng viên Không Biên Giới đã từng thực hiện chiến dịch phản đối việc kiểm soát Internet, hay đây là lần đầu tiên thưa bà?

Bà Clothilde Lecoz: Đây không phải là lần đầu tiên. Chúng tôi khởi động chiến dịch này lần đầu chúng hồi 2 năm trước. Chúng tôi đồng thời cũng công bố danh sách 13 chính quyền mà chúng tôi gọi là kẻ thù của Internet.

Việt Nam áp dụng nhiều cách để kiểm soát, theo dõi những người tiếp cận Internet. Một trong những người bất đồng chính kiến, ông Nguyễn Văn Lý, đã bị bắt và hiện vẫn còn bị giam trong lao tù.

Nhã Trân: Bà có thể đơn cử một vài chính quyền bị kể là thù nghịch với Internet, tức kiểm soát việc truy cập Mạng của quần chúng?

Bà Clothilde Lecoz: Tất nhiên chúng ta có Trung Quốc, Bắc Hàn, Saudi Arabia, Syria, Turkmenistan, rồi Miến Ðiện, Cuba, Ai Cập, Urbezkistan, Cuba, Tunisie, Belarus và Việt Nam.

Nhã Trân: Trong 13 nước này chính quyền nào bị kể là kiểm soát quyền tiếp cận thông tin Mạng của dân chúng gắt gao nhất thưa bà?

Bà Clothilde Lecoz: Bắc Hàn là nước tệ nhất vì quần chúng không thể lên Internet cũng như không có bất kỳ một hệ thống, mạng lưới thông tin nào, có thể kể là một trong những nước kiểm soát chặt chẽ nhất.

Nhã Trân: Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới nhận định, đánh giá ra sao về chính quyền Việt Nam thưa bà, nói về việc theo dõi những công dân truy cập Mạng?

Bà Clothilde Lecoz: Việt Nam áp dụng nhiều cách để kiểm soát, theo dõi những người tiếp cận Internet. Một trong những người bất đồng chính kiến, ông Nguyễn Văn Lý, đã bị bắt và hiện vẫn còn bị giam trong lao tù.

Nhã Trân: Từ năm ngoái đến năm nay Hà Nội có dấu hiệu tiến bộ nào về vấn đề này không, theo quan sát và ghi nhận của Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới thưa bà?

Bà Clothilde Lecoz: Việt Nam được kỳ vọng là sẽ cải thiện về việc bóp nghẹt quyền tự do tiếp cận thông tin Mạng của quần chúng vì Việt Nam muốn hội nhập với thế giới.

Nhã Trân: Ý bà nói là sau khi Việt Nam gia nhập vào WTO, trở thành thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới phải không ạ?

 image005

Hình ảnh chiến dịch toàn cầu chống việc phong tỏa, kiểm soát, hạn chế Internet tại New York. Photo Reporters Without Borders.

Bà Clothilde Lecoz: Đúng. Tuy nhiên, Việt Nam đã không tiến bộ nhiều về mặt này. Chúng tôi từng kỳ vọng rằng Việt Nam, với tham vọng hội nhập, sẽ ngưng ngăn chặn dân chúng tiếp cận thông tin Mạng, thế nhưng thực tế đã không xảy ra. Hồi năm ngoái Khối 8406, một tập hợp của những người Việt bất đồng chính kiến, từng ra thỉnh nguyện thư trên Mạng, kêu gọi chính quyền Việt Nam cải tổ chính trị và dân chủ nhưng thỉnh cầu này đã không được đáp ứng và chính quyền đã không ngừng việc ngăn cấm không cho người dân truy cập Mạng, hoà nhập với thế giới.

Nhã Trân: Nói chi tiết thì làm thế nào để cộng đồng quốc tế tham gia vào chiến dịch này thưa bà? Công dân mọi quốc gia có thể trực tiếp tiếp cận thông tin ở đâu?

Bà Clothilde Lecoz: Chúng tôi đăng tải tin này online, trên trang Web của RSF, Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới. Thông tin sẽ hướng dẫn mọi điều cho người truy cập Mạng. Tin sẽ được trình bày vào tuần cuối tháng 11.

Năm ngoái chương trình rất phong phú. Năm nay chúng tôi muốn chiến dịch được tiến hành trên bình diện rộng. Bản ký phản đối sẽ được đăng và chúng tôi muốn quần chúng cùng thực hiện điều kêu gọi. Người truy cập được tự lựa chọn phần dành riêng cho mỗi quốc gia, ký tên phản đối. Mọi người có thể vào trang Web của RSF vào tuần cuối tháng tới để đón thông tin này.

Nhã Trân: Thưa bà Lecoz, Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới có quan điểm ra sao về vấn đề kiểm soát thông tin Mạng? Các chính quyền có được hoặc có nên kiểm soát và theo dõi những người truy cập Mạng?

Bà Clothilde Lecoz: Đây là một vấn đề nhạy cảm vì đôi khi người ta nghĩ rằng cần phải hạn chế các thông tin. Thế nhưng kiểm soát thông tin Mạng nghịch lý với quyền tự do thông tin, tự do vào Internet của quần chúng. Chúng ta hiểu rằng Internet đã trở thành điểm chung của cộng đồng quốc tế. Vì vậy, các chính quyền cần học hỏi để làm thế nào để giữ cho Internet không bị hoàn toàn kiểm soát.

Đây là một vấn đề đạo đức. Ngay thời điểm này chúng tôi không có biện pháp giải quyết. Tôi không tin rằng chúng ta có thể tìm ra cách giải quyết áp dụng chung cho toàn cầu, ngay vào thời gian này. Thế nhưng, chúng ta có thể khuyến khích quần chúng nên cảnh giác hơn.

Nhã Trân: Chân thành cảm ơn bà Clothilde Lecoz, Trưởng ban Tự do Internet, Tổ Chức Phóng Viên Không Biên Giới, đã cho biết về chiến dịch online phản đối những chính quyền thù nghịch với Internet.

© 2007 Radio Free Asia

*****

 

 

 

 

 

 

Một phản hồi to “Vượt Tường Lữa Internet”

Trackbacks/Pingbacks

  1. Giới thiệu tác phẩm AMERICONG (MỸ-CỘNG) – Lê Bá Hùng | Ngoclinhvugia's Blog - 05/01/2016

    […] Vượt Tường Lữa Internet […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: