Phúc đáp bài thơ “Hãy Chụp Dùm Tôi”

Tuy bài thơ tác giả TRẦN VĂN LƯƠNG đã nhằm gởi cho loại thành phần gọi là “Việt Kiều”, nhưng Người Dân Quốc Nội KHÔNG VÔ CẢM cũng đã tự động trả lời dùm trong mấy hình được đăng sau bài thơ QUÁ BUỒN và XÓT XA này ở dưới đây!

Lê Bá Hùng

Vào Xuân Mậu Tuất

Xứ Lá Phong Buồn Ly Hương

*****

 http://tranvanluong.blogspot.ca/

http://tranvanluong.blogspot.ca/search?updated-max=2010-04-30T05:14:00-07:00&max-results=7&start=91&by-date=false

 Dạo:

Mây đêm kín lối quay về,

Ánh đèn sặc sỡ, biết quê chốn nào.

  

Đừng khoe tôi, hỡi người bạn tài hoa,

Những tấm ảnh mang ra từ địa ngục,

Nơi bạn mới về rong chơi hạnh phúc,

Dù bao người vẫn tủi nhục xót xa.

 

Đừng khoe tôi hình ảnh một quê nhà,

Mà bạn nghĩ đang trên đà “đổi mới”,

Những thành thị xưa hiền như bông bưởi,

Nay bỗng dưng rã rượi nét giang hồ.

 

Đừng khoe tôi những cảnh tượng xô bồ,

Những trụy lạc giờ vô phương cứu chữa.

Đất nước đã từ lâu không khói lửa,

Sao rạc rài hơn cả thuở chiến chinh.

 

Đừng khoe tôi những yến tiệc linh đình,

Những phố xá ngập phồn vinh giả tạo,

Nơi thiểu số tung tiền như xác pháo,

Khi dân nghèo không muỗng cháo cầm hơi.

 

Đừng khoe tôi cảnh tụ họp ăn chơi,

Của những kẻ đã một thời chui nhủi,

Bỏ tất cả, trong đêm dài thui thủi,

Ngược xuôi tìm đường xăm xúi vượt biên.

 

Đừng khoe tôi những con phố “bưng biền”,

Những quảng cáo, những mặt tiền nham nhở,

Những khách sạn ánh đèn màu rực rỡ,

Trơ trẽn bày, dụ dỗ khách phương xa.

 

Đừng khoe tôi chốn thờ phượng nguy nga,

Những dinh thự xa hoa nằm choán ngõ,

Những màu sắc lam, vàng, đen, tím, đỏ,

Đang uốn mình theo gió đón hương bay.

 

Đừng khoe tôi ảnh Hà Nội hôm nay,

Thành phố đã chết từ ngày tháng đó,

Khi bị ép khoác lên màu cờ đỏ,

Khi triệu người phải trốn bỏ vô Nam.

 

Đừng khoe tôi những cảnh tượng giàu sang,

Đã được bạn tóm càn vô ống kính,

Những hình ảnh mà kẻ thù toan tính,

Muốn tung ra để cố phỉnh gạt người.

***

Bạn thân ơi, sao không chụp giùm tôi,

Nỗi thống khổ của triệu người dân Việt,

Nửa thế kỷ trong ngục tù rên xiết,

Oán hờn kia dẫu chết chẳng hề tan.

 

Chụp giùm tôi đàn thiếu nữ Việt nam,

Thân trần trụi xếp hàng chờ được lựa,

Hay bầy trẻ mặt chưa phai mùi sữa,

Bị bán làm nô lệ ở phương xa.

 

Chụp giùm tôi đôi mắt mẹ, mắt cha,

Mà suối lệ chỉ còn là máu đỏ,

Khóc con cháu ra đi từ năm đó,

Biển dập vùi, đà tách ngõ u minh.

 

Chụp giùm tôi số phận những thương binh,

Đã vì nước quên mình trên chiến trận,

Mà giờ đây ôm hận,

Tấm thân tàn lận đận giữa phong ba.

 

Chụp giùm tôi hình ảnh những cụ già,

Bọn đầu nậu gom ra đường hành khất,

Để đêm đến, nộp hết tiền góp nhặt,

Đổi chén cơm dầm nước mắt nuôi thân.

 

Chụp giùm tôi xác chết những ngư dân,

Bị Tàu giết bao lần trên biển rộng,

Hay những chiếc quan tài chưa kịp đóng,

Chở cha, anh lao động Mã Lai về.

 

Chụp giùm tôi thảm cảnh những dân quê,

Chịu đánh đập chán chê dù vô tội,

Hay cảnh những anh hùng không uốn gối,

Gánh đọa đày trong ngục tối bao la.

 

Chụp giùm tôi mốc biên giới Việt Hoa,

Lấn vào đất của ông cha để lại,

Hay lãnh thổ cao nguyên còn hoang dại,

Lũ sài lang hèn nhát lạy dâng Tàu.

 

Chụp giùm tôi những nghĩa địa buồn đau,

Chúng tàn phá, chẳng còn đâu bia mộ.

Kẻ sống sót đã đành cam chịu khổ,

Người chết sao cũng khốn khó trăm đường.

***

Hãy chụp giùm tôi hết những tang thương,

Hình ảnh thật một quê hương bất hạnh,

Nơi mà bạn, xưa đêm trường gió lạnh,

Đã căm hờn quyết mạnh dạn ra khơi.

 

Chiếc thuyền con, ca nước lã cầm hơi,

Mạng sống nhỏ đem phơi đầu sóng dữ.

Rồi tha phương lữ thứ,

Tháng năm dài, quá khứ cũng dần phai.

 

Lòng người chóng nguôi ngoai,

Tháng Tư đến, có mấy ai còn nhớ!

 

Trần Văn Lương

Cali, đầu mùa Quốc Hận, 2010

Friday, April 30, 2010

*****

Đây cũng là một vấn nạn cho VNCH về sau: vì bọn VC biết rõ sẽ sớm bị sang trang, nên chúng tận vét trong chuyến tàu cuối và sẽ để lại một Nước Mẹ tan hoang mà rồi đây, VNCH chúng ta sẽ phải lo xây dựng lại!

Dưới đồng bằng:

Quá ‘tải’, Quá tội!

Bộ ảnh kinh hồn của bệnh viện ung bướu thành Hồ

 http://vietbf.com/forum/showthread.php?t=1137375

 

Thay vì nằm trong phòng, họ chuyển ra nằm ngoài trời để được tự do lăn lóc, tự do mỗi người một giường rộng rãi và ngắm mây trời thoải mái. Còn trong phòng chờ thì ngập lụt. Phải nói rằng, thời đại Hồ Chí Minh là thời kỳ rực rỡ nhất trong lịch sử Việt Nam.

Quynh Thu Pham

 

*****

Trên cao nguyên:

Quá nghèo, Quá khổ!

 Lớp học ngàn sao

http://motgoctroi.com/DienDan/Dd_Vanhoa/LopHocNganSao/LopHocVN.htm

 

 40 năm……. “giải phóng” là đây!

(mới tinh: Lễ khai giảng năm học 2014 – 2015)

 

Bỏ mấy trăm tỉ đồng để xây cái tượng đài cho bà mẹ VNAH làm cái gì?

Trong khi hằng ngày, các mạ vẫn phải thất thểu đi bán vé số, lượm bịch ny lon để mưu sinh?


Tiền tỉ (cướp của dân) đó, sao không đầu tư xây dựng trường học, cầu cống, đường xá

để các em nhỏ được đến trường đàng hoàng như người ta?

 

Thảo nào mà sau 40 năm ..”giải phóng” cứ mải mê say men chiến thắng đánh cho ” Mỹ cút, nguỵ nhào”,

chả thèm xây dựng gì cả, nên đất nước ngày càng đói nghèo, lạc hậu so với thế giới!

 

ĐÀ LẠT “Paris của Đông Nam Á” sau Tết Mậu Tuất

 http://hoithanhphucquyen.org/showthread.php?15497-%C4%90%C3%80-L%E1%BA%A0T-quot-PARIS-C%E1%BB%A6A-%C4%90%C3%94NG-NAM-%C3%81-quot-SAU-T%E1%BA%BET

 

*****

Và cũng có những tấm hình quá ư là “hoàng tráng” để đời!

 Điện Vàng của Nông Đức Mạnh (con rơi của cáo Hồ)

 https://nhatbaovanhoa.com/a2153/bach-cung-thua-xa-phong-khanh-tiet-phu-nong-nong-duc-manh

 

 Chuyện Hà Nội dành 1400 tỷ xây Nghĩa trang cho Cán bộ Cao cấp

 https://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/1-400-ty-dong-xay-nghia-trang-quoc-gia-danh-cho-can-bo-cao-cap-3707061.html

 

https://www.voatiengviet.com/a/phan-ung-manh-co-lam-dung-du-an-nghia-trang-1400-ty/4239507.html

Nhưng mà nói làm chi?

Ngay chính bộ đội của chúng, VC cũng còn có chính sách “Vắt chanh bỏ vỏ” mà!

Còn tiền cướp từ xương máu dân hèn thì chỉ để xây điện vàng cùng lăng bác hôi tanh mà thôi!

*****

Để rồi ngở ngàng nhận ra VC đã lẳng lặng bán nước Việt Nam Thân Yêu thành một quận lỵ của Trung Cộng mất rồi!

https://laodong.vn/giao-duc/meo-mieng-queo-luoi-doc-ten-minh-bang-chu-tieng-viet-moi-578847.ldo

*****

Mọi dân tộc đều bị cai trị bởi bọn cầm quyền xứng đáng cho ngay chính họ.

Every nation gets the government it deserves.  (MICHAEL KOCAB)

On a le gouvernement qu’on mérite! 

https://en.wikipedia.org/wiki/Michael_Koc%C3%A1b

 

Đó cũng là câu nói ”đánh động tâm can” của Michael Kocáb, một nhà hoạt động chính trị kiêm soạn nhạc gia và ca sĩ Tiệp Khắc, trưởng ban Nhạc  Pražský výběr từng bị Chính phủ cộng sản Tiệp dạo 1960 đàn áp một cách tàn nhẫn.

Sau đó, dưới chính quyền Quốc gia của hai Thủ Tướng Mirek Topolánek   Jan Fischer, ông đã nắm chức vụ Bộ Trưởng về Nhân Quyền và Sắc Tộc Thiểu Số trong hai năm 2009 và 2010.

***

Nhưng mà theo đúng như câu tung hô của người Pháp:

 Le Roi Est Mort! Vive Le Roi!

 Hoàng Đế Băng Hà! Hoàng Đế Muôn Năm!

 

 

Việt Nam Cộng Hòa sẽ KHÔNG bao giờ chấm dứt, như đã được chứng minh trong tấm hình tiển đưa Đại Tá Nguyễn Văn Đông vào đầu Năm Mậu Tuất với sự kính chào TẠM BIỆT tự phát của người dân trong khi chờ NGÀY TÁI NGỘ, đúng theo tinh thần câu tung hô bất hủ của người Pháp!

 *****

 
 

 

 

 

 

Advertisements
%d bloggers like this: