2017 Giúp Thương Phế Binh VNCH

Không phải là đôi nạng gổ, mà là đôi ghế nhựa!

  

Không phải là đôi nạng gổ, mà là miếng gổ lăn tự chế!

 

 Giám tỉnh Vinh Sơn Phạm Trung Thành và các thiện nguyện viên trẻ năm 2016

(nay cái ông giám tỉnh mới thì không nhớ tên là gì)

 

Đời cũng KHÔNG còn gì ĐÁNG để mà nhìn!

 

 Huynh Đệ Chi Binh

 

 

 

Ồ, Mày à?

 

Của ít, lòng nhiều!

 

Và Người Thương Phế Binh VNCH vẫn TIẾN TỚI!

 

Muốn đóng góp:

Gởi về

LM TRƯƠNG HOÀN VŨ

PHẠM TRUNG THÀNH

LÊ XUÂN LỘC

LÊ NGỌC THANH:

38 Kỳ Đồng, Sài Gòn

*****

Bên Nhau Nốt Cuộc Đời Nghê Lữ PV LM Lê Ngọc Thanh P 1

https://www.youtube.com/watch?v=R22Oz0nrvV0

Bên Nhau Nốt Cuộc Đời Nghê Lữ PV LM Lê Ngọc Thanh P 2

https://www.youtube.com/watch?v=2GBAL9TnulY

 

Chương trình ban đầu đã được khởi xướng bởi Thượng Tọa KHÔNG TÁNH, nhưng vì quá cô đơn và vì khủng bố bởi bọn VC, Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn với Phòng Công Lý và Hòa Bình đã nhập cuộc vào năm 2013 và tiếp tục đẩy mạnh được phong trào “Bên Nhau Đi Nốt Cuộc Đời``!

Danh sách các Thương Phế Binh VNCH mà Phòng CL & HB hiện đang có là 5.972 người, và đã có 250 người cũng đã vĩnh viển về với đất Mẹ! Và người trẻ nhất hiện nay đang là ở 61 tuổi đời rồi.

Ngoài ra thì Phòng CL & HB cũng ghi nhận dược là trên toàn quốc,  hiện đang có tổng số độ 15.000 Thương Phế Binh VNCH, nhưng số còn lại, vì bị ở tại các vùng xa xôi hẻo lánh, nên bị bọn VC ác ôn ngăn cấm liên lạc để được giúp đở phần nào trong cuộc sống đang quá ư là bi đát!

Cho năm 2017, chương trình này dự trù, trong tầm mức khá khiêm nhường, là sẽ cần độ 8 tỷ đồng Hồ cộng (tức là độ 352.000 Mỹ kim), và Phòng CL & HB hiện đã có được 2 tỷ (độ 88.105 Mỹ kim).

Nếu còn nghỉ tới quê Mẹ, nếu còn thương quê hương, nếu KHÔNG VÔ CẢM, thì chúng ta phải biết nên làm gì?

Lê Bá Hùng

Mùa Lể Tạ Ơn “Thanksgiving”

Xứ Lá Phong buồn Xa quê 2017

*****

Xin trân trọng giới thiệu một trang đầy hình ảnh rất công phu về tình trạng quá ư ĐAU KHỔ của Anh Em Thương Phế Binh VNCH trong Quốc nội:

http://nktnamxua.blogspot.ca/

E-mail: NKTLLDB@Gmail.com

THURSDAY, JULY 14, 2011

 NHỮNG VẾT THƯƠNG TRONG CHIẾN TRANH

 

 

Anh mất hai tay trong một lần giặc pháo,

Người lính bị thương đã trở về nhà,

Những đêm buồn bỗng nhớ chiến trường xa,

Hai cánh tay đã từng ôm thép súng..

             Nhưng bây giờ hai cánh tay rất vụng,

             Cưa gần sát vai những vết sẹo buồn,

             Không còn bàn tay cầm bát ăn cơm,

             Không còn bàn tay lau dòng nước mắt.

Anh mất hai chân trong một lần truy kích,

Đạp trúng mìn một tiếng nổ tang thương,

Bước chân người lính ngừng lại giữa đường,

Đường chinh chiến các bạn còn tiếp nối.

               Hai chân anh bây giờ là đầu gối,

               Anh lết đi thay cho bước chân dài,

               Ai chẳng có thời chân sáo thơ ngây,

               Ai chẳng có lúc lang thang đâu đó…

Hai chân anh từ ngày vào quân ngũ,

Lên dốc, xuống đèo, lội suối, qua sông,

Anh băng qua thôn xóm hay cánh đồng,

Những lần hành quân bước chân không mỏi.                 .

                 Mất hai chân khi anh còn trẻ tuổi,

                 Chân nào đi tiếp những nẻo đường đời?

                Chuyện áo cơm vất vả một kiếp người,

                Ai nâng đỡ lúc trở trời nắng gío?

Người lính bị thương đạn bom réo nổ,

Anh hôn mê. Sống chết qúa mong manh,

Và bây giờ anh là một thương binh,

Hai mắt anh không còn nhìn thấy nữa.

                Không còn chỗ để cho giọt lệ ứa,

                Hai hố mắt khô vẫn biết khóc thầm,

                Trong chiến tranh súng đạn vốn vô tình,

                Với con người như trò đùa tàn nhẫn.

Người lính ấy đã bị mù hai mắt,

Hai mắt anh từng một thuở nhìn đời,

Hai mắt anh từng mộng ước xa xôi,

Nhìn đăm đắm cuối trời mây phiêu lãng.

                   Nhiều cảnh không may, nhiều thương binh khác,

                   Một phần máu xương anh đã hi sinh,

                   Một phần đời anh vất vả tội tình,

                   Những mất mát không thể nào đếm được.

Và có người chưa bao giờ là lính,

Sống cùng thời với đất nước điêu linh,

Bao nhiêu năm qua, tàn cuộc chiến chinh,

Vết thương vô hình còn trong ký ức.

              Nguyễn Thị Thanh Dương.

                        ( July 20, 2011 )

Tao bị thương hai chân,
Cưa ngang đầu gối ! Vết thương còn nhức nhối.
Da non kéo chưa kịp lành…
Ngày ” Giải phóng Miền nam ”
Vợ tao ” Ẵm ” tao như một đứa trẻ sơ sanh…!
Ngậm ngùi rời ” Quân-Y-Viện ”

Trong lòng tao chết điếng,
Thấy người lính Miền bắc mang khẩu súng AK !
Súng ” Trung cộng ” hay súng của ” Nga ” ?
Lúc này tao đâu cần chi để biết.
Tao chiến đấu trên mảnh đất tự do Miền nam
-Nước Việt,
Mang chữ ” NGỤY ” thương binh.
Nên ” Người anh,em phía bên kia…”
Đối xử với tao không một chút thân tình…!

Mày biết không !
Tao tìm đường về quê nhìn không thấy ánh bình minh.
Vợ tao: Như ” Thiên thần” từ trên trời rơi xuống…
Nhìn hai đứa con ngồi trong căn chòi gió cuốn,
Bụi đất đỏ mù bay !
Tao thương vợ tao yếu đuối chỉ có hai tay,
Làm sao ” Ôm ” nổi bốn con người trong cơn gío lốc.
Cái hay là: Vợ tao dấu đi đâu tiếng khóc.
Còn an ủi cho tao,một thằng lính què !

Tao đóng hai cái ghế thấp,nhỏ bằng tre,
Làm “Đôi chân” ngày ngày đi lại
Tao quét nhà; nấu ăn; giặt quần; giặt áo…
Cho heo ăn thật là “Thoải mái” !
Lê lết ra vườn: Nhổ cỏ, bón phân
Đám bắp vợ chồng tao trồng xanh tươi
Bông trổ trắng ngần !
Lên liếp trồng rau,thân tàn tao làm nốt.
Phụ vợ đào ao sau vườn,rồi thả nuôi cá chốt.
Đời lính gian nan sá gì chuyện gío sương…

Xưa, nơi chiến trường
Một thời ngang dọc.
Cụt hai chân. Vợ tao hay tin nhưng không “Buồn khóc”!
Vậy mà bây giờ…
Nhìn tao…nuớc mắt bả…rưng rưng !

Lâu lắm, tao nhớ mầy qúa chừng.
Kể từ ngày, mày “Được đi Cải tạo”!
Hàng thần lơ láo – Xa xót cảnh đời…
Có giúp được gì cho nhau đâu khi:
Tất cả đều tả tơi !

Rồi đến mùa “H.O”
Mầy đi tuốt tuột một hơi. Hơn mười mấy năm trời…
Không thèm quay trở lại
Kỷ niệm đời Chiến binh
Một thời xa ngái.
Những buổi chiều ngồi hóng gió nhớ…buồn hiu !

Mai mốt mầy có về thăm lại Việt nam
Mầy sẽ là “Việt kiều”!
Còn “Yêu nước” hay không – Mặc kệ mầy.
Tao đếch biết !
Về, ghé nhà tao.Tao vớt cá chốt lên chưng với tương…
Còn rượu đế tự tay tao nấu
Cứ thế, hai thằng mình uống cho đến…điếc !


Trang Y Hạ

 (và kế tiếp tại đưồng nối vô Trang trên Liên Mạng ở trên)

 

 

Advertisements
%d bloggers like this: